Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 91: Cú trade lúa mì để đời

“Đừng nói với tôi rằng ông ta bán cho Flagler giao tới New York và kiếm được bộn tiền từ đó.”, Livermore nói.

“Không, cơn bão năm ngoái đã cuốn phăng toàn bộ vụ mùa của người Bahama và cả đầm săn tôm, vậy nên ông thoát được toàn bộ vấn đề.” Chysler nói.

“May vãi!” Kelley nói với 1 nụ cười trên môi. “Chắc hẳn ông ta phải giấu vài đôi bốt ngựa may mắn đâu đây.”

Họ đều cười lớn.

“Giống như anh thôi, J.L, trong lệnh vào lúa mì gần đây nhất. Tôi đã nghe nhiều tin đồn trên phố Wall về anh. Hãy kể cho chúng tôi nghe đi, cho bữa trưa nay thật vui.”

“Không có gì vui để kể đâu. Tôi chỉ cảm thấy rằng nhu cầu lúa mì tại Mỹ bị đánh giá thấp và giá sẽ tăng. Tôi chờ đợi cho thứ gọi là điểm xoay chiều xuất hiện và mua vào 5 triệu lô lúa mì, giá trị khoảng 7 triệu đô.

“Tôi quan sát thị trường kỹ càng sau khi mua vào. Nó chậm đi. Nó là 1 thị trường chậm chạp, nhưng nó chưa bao giờ giảm thấp hơn giá tôi mua vào. Rồi 1 buổi sáng giá bắt đầu tăng, vài ngày sau giá chuyển sang tích luỹ, hình thành thêm 1 điểm xoay chiều nữa. Nó dùng dằng ở đó trong 1 thời gian, và 1 ngày giá bật lên trên với volume rất lớn.

“Một tín hiệu tốt, thế nên tôi mua vào thêm 5 triệu lô nữa. Lệnh này được khớp tại các mức giá cao hơn và cao hơn. Đây là 1 tin tốt với tôi, bởi vì nó cho thấy rằng con đường ít trở ngại nhất của thị trường là tăng lên.

“Tôi rất thích sự thật rằng rất khó để mua được 5 triệu lô lúa mì thứ hai. Rồi cuối cùng tôi cũng đạt được mục tiêu mua vào 10 triệu lô lúa mì, và rồi tôi dừng lại và quan sát thị trường. Đó là 1 thị trường tăng giá mạnh mẽ và tăng đều đặn trong vài tháng.

“Khi lúa mì tăng hơn 25 cent từ giá tôi mua, tôi thoát lệnh. Đó là 1 sai lầm nghiêm trọng.”Livermore tạm ngưng khi món xà lách tôm hùm được phục vụ và chai sâmpanh thứ hai được mở.

“J.L, thế quái nào đó là 1 sai lầm nghiêm trọng khi anh kiếm được lợi nhuận 2 triệu rưỡi đô la?” Chrysler hỏi.

“Bởi vì Walter, tôi bán ra toàn bộ và chứng kiến giá tăng thêm 20 cent nữa trong 3 ngày tiếp theo.”

“Tôi vẫn không hiểu được.” Chrysler nói.

“Tại sao tôi lại sợ hãi? Không có lý do rõ ràng nào để bán ra số lúa mì. Tôi chỉ đơn giản là muốn lấy lợi nhuận của mình.”

“Đó vẫn là 1 trade tốt đối với tôi, J.L ạ”, Kelley nói thêm vào.

“Được rồi để tôi giải thích. Các anh nhớ câu chuyện đùa cũ về 1 gã đi đến trường đua ngựa và cược gấp đôi vào 1 con ngựa và thắng, rồi lấy toàn bộ số tiền thắng được cược vòng 3 và thắng.

Anh ta làm lại trên tất cả các vòng và thắng tiếp. Và rồi tại vòng 8 và vòng cuối, anh ta lấy 100 nghìn đô tiền thắng được cược toàn bộ vào 1 con ngựa, rồi con ngựa đó thua.”

“Biết chứ.” Chrysler gật đầu.

“Rồi, anh ta bước ra khỏi trường đua và gặp 1 người bạn. Người kia hỏi “hôm nay anh thế nào rồi?”

“Không tệ,” anh ta trả lời, mỉm cười. “Tôi thua 2 đô.”

Họ cười lớn. “Đó là 1 câu chuyện hay, J.L, nhưng nó liên quan gì tới anh và số lúa mì?” Chrysler hỏi.

“Đơn giản. Tại sao tôi lại sợ thua chuỗi tiền tôi đang có được? Khi tôi bán, tôi chỉ hành động vì sợ hãi. Tôi quá nôn nóng chuyển lợi nhuận ảo thành thật. Tôi không có lý do nào khác để bán ra số lúa mì đó, ngoài việc sợ hãi rằng tôi sẽ mất đi khoản lợi nhuận đã có được.”

“Có gì sai với việc sợ hãi? Những ngày này có vẻ như đó là ván cược tốt nhất.” Du Pont bình luận.

“vậy rồi anh làm gì, J.L?” Kelley hỏi.

“Sau khi tôi chốt lời, tôi nhận ra rằng tôi đã phạm sai lầm. Tôi đã không có đủ can đảm để chơi cuộc chơi tới cuối cùng, tới khi có 1 tín hiệu rõ ràng để tôi phải bán.”

“Rồi?”

“Tôi mua lại tại giá trung bình 25 cent cao hơn mức giá mà tôi đã chốt lời trước đó. Nó tăng thêm hơn 30 cent nữa, và rồi nó cho 1 tín hiệu nguy hiểm, 1 tín hiệu cực kỳ nguy hiểm. Tôi bán được gần ngay đỉnh $2.06/lô. Khoảng 1 tuần sau, giá rơi xuống còn $1.77/lô”

Traderviet.com