Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 2: Con gấu vĩ đại nhất phố Wall

Hỗn loạn lại tới.

Shakespeare, Othello

Sáng sớm ngày thứ ba, 29/10, phố Wall hỗn loạn vì những con người tò mò muốn đến chứng kiến đợt thảm sát được kỳ vọng. Cảnh sát trên những con ngựa và các thám tử cố gắng ngăn chặn đám đông hỗn loạn khỏi cánh cổng Sở giao dịch chứng khoán New York nhưng bất thành. Mỗi khi họ mở được đường máu để vào cổng, đám đông lại nhanh chóng lấp đầy cái lỗ đó lại.

Bên trong sàn giao dịch, ai cũng cảm thấy sự căng thẳng và sự sợ hãi trong không khí khi những cây kim đồng hồ điểm từng tiếng một tới giờ định 10:00. Ít hơn 1 tuần trước vào ngày thứ năm đen, thị trường chứng khoán đã trải qua đợt suy giảm nặng nhất trong lịch sử. Tất cả đã tạo nên 1 lần hoảng loạn của thị trường.

Trong các phòng họp của nhà môi giới, các nhà đầu tư lo lắng và ho khúng khắng và đổi chân qua lại khi họ đứng nhìn chằm chằm vào cái máy báo giá cổ phiếu im lặng, thứ mà sẽ đem lại cho họ một cách vô cảm xúc, sự đánh đổi giữa sống sót hay gục ngã.

– William Klingaman, 1929: Năm của cuộc đại sụp đổ

Vào chính buổi sáng đó, chính xác lúc 7h20, không phải 7h19 hay 7h21, Jesse Livermore đứng tại đại sảnh đến phòng số 29 của căn biệt thự tại King’s Point, Long Island, chờ đợi sự xuất hiện của chiếc Rolls-Royce của ông. Tài xế lái chiếc xe này biết rằng ông phải xuất hiện đúng 7h20, vì Livermore là 1 người chính xác.

Một làn khói mỏng xuất hiện tại con đường và chiếc xe xuất hiện trước mặt Livermore. Như thường lệ, Livermore gật đầu nhẹ với người tài xế, mở cửa xe và trượt vào hàng ghế sau với tờ báo gập dưới cánh tay. Ông đặt nó bên trên tấm da của chiếc ghế như mỗi buổi sáng vẫn thường làm: tờ New York Times, London Times, và Wall Street Journal. Ông liếc nhìn tựa đề bài báo, cơ bản thì cái nào cũng na ná nhau, “thị trường chứng khoán chạm đáy trên toàn cầu”

Khi chiếc xe trượt trên đại lộ, Livermore kéo rèm cửa lại, ông muốn nghiên cứu số báo 1 mình trong im lặng. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên trong mấy tờ báo đó cả. Thực tế, ông đã chờ đợi những tít báo như thế này trong cả năm rồi. Ông đã lên kế hoạch cẩn thận cho ngày này, và ông đã chờ đợi kiên nhẫn.

Khi chiếc xe vượt qua Manhattan, người tài xế không mở cái cửa sổ giữa ông và người ngồi sau. Thay vào đó, ông sử dụng micro “thưa ngài Livermore, chúng ta đã đến Manhattan, ngài đã yêu cầu tôi nhắc ngài.”

Lúc này Livermore mở tấm rèm cửa cho ánh sáng bên ngoài tràn vào chiếc xe. Ông bảo người lái xe chở ông tới phố Wall để ông cảm nhận không khí lúc này tại nơi đây.

Nhưng việc này có thể ảnh hưởng tới sự khách quan trong khả năng nhận định của Livermore, ảnh hưởng cảm xúc của ông. Liệu đây đã là đáy chưa? Hay chỉ là sự tạm ngưng trước 1 đợt giảm mạnh nữa? Liệu ông có nên chốt lời các lệnh short? Số tài sản của ông phụ thuộc vào câu trả lời cho các câu hỏi này, và ông đã nhận ra từ lâu rằng những gì con người thực sự làm trên thị trường mới là thứ quan trọng, không phải những gì họ bảo họ sẽ làm.

Vài người có lẽ muốn thấy sự hỗn loạn, cảm thấy sự tuyệt vọng trong bầu không khí, ngự trị bởi lòng tham – vị thánh đã xuất hiện cực kỳ mạnh mẽ mà không ai có thể đánh bại. Nhưng, không phải Livermore, ông muốn mình không bị ảnh hưởng bởi những cảm xúc con người này. Ông muốn mình thấy mọi thứ mà không bị mờ mắt. Ông muốn nghe những tiếng tích tắc của cái máy báo giá cổ phiếu khi thị trường mở cửa.

Livermore kéo rèm cửa lại, nói mà không ngẩng mặt lên “Harry, chúng ta đi thẳng tới văn phòng.”

Trước khi đường phố có hệ thống đèn đường tự động, một viên cảnh sát sẽ làm nhiệm vụ vận hành đèn. Khi xe của Livermore đến, viên cảnh sát này luôn đảm bảo là đèn phải được bật xanh để chặng đường từ căn biệt thự tới văn phòng của Livermore không bị tạm ngưng. Livermore yêu cầu như thế.

​Jesse Livermore – con gấu bự của phố Wall, đã xuất hiện như vậy đấy.