Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 14: Ra biển lớn cùng chén thánh trading

Chiến lược con sói cô độc này giúp cậu kiếm ăn rất tốt, và nó hợp với tính cách của cậu. Cậu có thể làm như vậy cả đời – mua một mình trong bí mật, bán một mình cũng trong bí mật, không nói với ai cả. Cảm giác phấn khích của cậu đến từ những lần đoán đúng – vận dụng bộ não của cậu để thắng, không phải trực giác, không phải các liên kết, cũng không phải năng lực thuyết phục – chỉ vận dụng sức mạnh của não để thấy được những thứ ít người thấy: làm sao để kiếm tiền trên thị trường chứng khoán. Sự phấn khích đến từ việc chiến thắng, không phải tiền bạc, mặc dù tiền cũng rất phê. Tiền luôn luôn tới nếu đánh giá của cậu là đúng.

Cũng chính tại số tuổi nhỏ này mà Livermore có được biệt danh “Boy Plunger” (chú bé đào mỏ), dựa trên vẻ ngoài trẻ măng và những cú cược giá trị lớn tại các bucket shop.

Cũng giống như 1 tay đánh bạc có khả năng thắng đều đặn phải bị trục xuất khỏi sòng bài, Livermore cuối cùng cũng bị đuổi ra khỏi bucket shop tại boston sau khi thắng nhiều chuỗi lớn. Tất cả các bucket shop đều biết cậu bé Boy Plunger và hình dáng cậu ra sao. Cậu cố gắng đổi tên và mang cải trang, nhưng họ nhanh chóng nhận ra. Cậu thử 1 chiến lược mới: thua lúc đầu và hành động thực sự tại cuối vở kịch. Việc này chỉ hiệu quả 1 thời gian ngắn, và luôn kết thúc bằng bị đuổi và đi kiếm ăn ở nơi khác.

Livermore đang giết dần những bucket shop. Ban đầu họ luôn thấy 1 đứa nhóc, và 1 đứa nhóc thì biết gì cơ chứ? Nhưng không lâu sau đó những tay quản lý nhận ra những thứ cậu nhóc này biết là quá nhiều, biết cách bốc tiền từ túi của họ. Ông chủ vĩ đại nhất của các bucket shop là Arnold Rothstein, và đương nhiên ông phải để mắt tới công việc làm ăn của mình. Những người làm chủ luôn có 1 bộ da cần phải chăm sóc.

Livermore, hiện giờ đang bị cấm vào các bucket shop tại Boston, đem Theo mớ lý thuyết của cậu, hệ thống của cậu, và những quy tắc mua cổ phiếu tới thành phố lớn New York với hy vọng kiếm tiền tại các bucket shop nơi đây. Không may cho Livermore, sở Giao dịch chứng khoán New York và những tay cảnh sát ở đây đã đóng cửa toàn bộ các bucket shop. Vậy thì Livermore phải tìm những mảnh đất khác để đi săn.

Cậu phát hiện ra rằng cùng những quy tắc đó, cùng 1 hệ thống, cũng có thể hoạt động được trên các sàn chứng khoán cỡ lớn. Cậu chắc chắn rằng các lý thuyết của cậu sẽ sống được.

Cậu đã lầm.

Cậu đặt chân tới Manhattan với $2500 trong túi. Những cổ phiếu tại Boston của Livermore có thời điểm chạm tới $10,000, nhưng cậu đã trải qua vài đợt đảo chiều trước khi rời Boston tới New York. Những lần đảo chiều này làm Livermore khó chịu, nên cậu phân tích những gì đã xảy ra. Cậu không bao giờ trách móc thị trường. Thật là phi lý khi tức giận với 1 vật thể không có sự sống, giống như 1 tay đánh bạc tức giận với chồng bài.

Cậu luôn muốn học tập từ những sai lầm của mình và sau đó kiếm tiền từ những sai lầm đó. Không hề tranh cãi. Thị trường luôn đúng, chính những người chơi mới sai lầm. Cậu xem lại những giao dịch xấu, và kết luận trở nên rõ ràng với cậu.

Kết luận đầu tiên là cậu đã thắng khi tất cả những tiêu chí thuận lợi với cậu, khi cậu kiên nhẫn và chờ đợi toàn bộ các con vịt xếp thành 1 hàng. Điều này dẫn tới câu kết luận thứ hai, rằng không ai nên giao dịch trên thị trường 1 cách liên tục không ngưng nghỉ. Sẽ có các thời điểm mà Trader nên đứng ngoài thị trường, nằm giữ tiền mặt, và chờ đợi.

Nhiều năm sau, người bạn của cậu Bernard Baruch cũng khẳng định lại kết luận này. Baruch thường xuyên nói rằng, “J.L, tao nghĩ đã tới lúc đi săn rồi.” Baruch sau đó sẽ bán ra toàn bộ danh mục của ông và đi tới Hobcaw Barony, nơi săn bắn vịt tuyệt vời nhất nước Mỹ với 17,000 mét vuông bãi cát trắng và bờ biển tuyệt đẹp.

Livermore, 20 tuổi, đang ở New York với một ít tiền mặt trong túi, nhưng không vào được bucket shop. Do đó cậu tham gia cuộc chơi trên sàn giao dịch lớn – Chứng khoán New York.

Traderviet.com