Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 124: Vĩnh biệt Jesse

Dorothy xuất hiện từ tầng ba của toà nhà. “chuyện gì đã xảy ra vậy, Pat?” cô hỏi, sau khi ngủ dậy 1 giấc ngon suốt khi sự việc đang diễn ra.

Nàng rời khỏi đó để đi đến Long Boat Key, Florida, ngày hôm sau, và không thể đối mặt với những việc này.

Jesse, trong khi đó, lại từ chối được bào chữa. Anh được đưa đến đảo River, tại đó anh bị giam giữ trong phòng cách ly. Những người canh ngục chắc chắn rằng với tính cách ngang bướng không chịu thuần phục ai sẽ khiến anh nhanh chóng bị giết nếu được giam giữ chung với các tù nhân khác.

Cảnh sát gặp 1 vấn đề: nếu có chuyện gì xảy ra với Jesse trong khi anh đang ở tù, tin đó sẽ tràn khắp các mặt báo. Vậy nên họ nghĩ ra ý tưởng rằng tha bổng cho Jesse với điều kiện anh phải rời New York và đến sống tại Florida. “Hãy để hắn ta giết 1 tay cảnh sát Palm Beach – và đá hắn ra khỏi New York!” là thái độ của họ. Anh có thể phải đến Florida để tham dự phiên toà xét xử chính mình.

Sau 54 ngày trong tù, anh được thả. Anh trông thật thậm tệ. Anh đã sụt từ 155 pound xuống còn 125 pound. Khi anh bị bắt, hơn 200 người gọi đến để hỏi về thông tin của anh. Khi anh được thả khỏi Rikers, thì chỉ có 2 người hỏi. Anh ngay lập tức bắt đầu uống rượu lại ngay khi được thả ra.

Một điều kiện để được tha bổng của Jesse là anh có 2 tuần để soạn đồ và đi đến Florida. Pat, vẫn còn sợ mất mạng, rời khỏi ngôi nhà và sống tại nhà của 1 người bạn tại thung lũng Pleasant, New York, cho tới khi anh rời đi.

Anh đi đến Palm Beach một mình. Một điều kiện khác của việc tha bổng là anh phải có 1 bác sỹ tâm lý. Mẹ anh gọi điện cho anh và nói rằng anh không cần quan tâm tới việc đó, vì anh vẫn ổn.
“Con không cần 1 bác sỹ tâm lý đâu con trai, con chỉ cần nghỉ ngơi chút thôi.”

Patricia luôn tin rằng Dorothy nói điều này với con trai cô chỉ bởi vì các nguyên do ích kỷ, không muốn anh nhớ lại vụ cướp cò súng tại Santa Barbara, trong khi anh lại đang gặp các sang chấn tâm lý khác.

Trị liệu là 1 điều kiện để được tha bổng của anh, cho nên anh đến gặp 1 bác sỹ tại Palm Beach. Bác sỹ làm tất cả những gì ông ta có thể, chẩn đoán Jesse rằng anh bị trầm cảm, hoang tưởng, và có ý định tự sát do rượu. Nhưng ông ta lại đang đối phó với 1 bệnh nhân vô cùng quyết tâm.

Phiên toà lại bị trì hoãn mỗi lần Jesse đến New York. Luật sư của anh nói rằng anh ta sẽ đánh bại cả phiên toà, nhưng anh lại không tin điều đó. Vào ngày trước ngày phiên toà diễn ra, Jesse gọi cho Patricia từ Palm Beach. “Anh không thể đi tù, Pat. Anh chỉ không thể.”

“Jesse, luật sư của anh nói rằng anh có thể thắng mà.”

“Anh không tin điều đó, em à. Anh không thể đi tù.” anh nói, và gác máy.

Anh đến gặp vài người bạn ở Palm Beach, Saint John và Alretta Terrell, và mượn 1 khẩu súng ngắn từ họ. Nhưng anh không thể dùng nó.

Thay vào đó, anh mở nắp lò nướng và vặn ga. Anh uống 1 nắm thuốc đầy và gục ngã. Anh được tìm thấy đã chết vào ngày hôm sau.

Pat bay đến Palm Beach ngay lập tức vào cùng buổi chiều đó. Ngày hôm sau, thi thể của Jesse được đưa đến nhà hoả táng tại Palm Beach trong im lặng. Một người tổ chức nói vài từ, và xác anh được đưa vào ngọn lửa. Không có ai tham dự lễ hoả táng, trừ Patricia và người tổ chức.

Sau đó hồi lâu, Patricia mới hoảng hốt khi nhận ra rằng Jesse đã sợ mẹ của anh đến như thế nào. Nhưng anh vẫn rất phụ thuộc vào mẹ như 1 người bên cạnh, và phụ thuộc về tài chính. Mẹ anh biết rằng anh chưa bao giờ vượt qua được tâm lý từ vụ bắn súng, và, bất kể điều gì mẹ anh làm cho anh cũng không thể bù lại được việc đó. Bằng cách nào đó 2 người họ bị cuốn hút lấy nhau, như 1 sợi dây vô hình sinh ra ngay khi cô bắn viên đạn đó vào ngực anh.

Traderviet.com