Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 117: Những chiếc túi giấy

Paul Livermore ngồi một mình trong bóng tối im lặng của băng ghế sau trong khi ánh đèn đường hắt lên cậu trên con đường tới New York. Anh quá hoảng hốt, bàng hoàng, bối rối đến mức không thể khóc nổi.

Cảnh sát tiết lộ rằng Livermore có để lại thư tuyệt mệnh dài 8 trang bằng chữ viết tay trong cuốn sổ cá nhân của ông. Điều này được thông báo trên tờ New York Tribune vào ngày 30/11.

Giới báo chí muốn biết rằng trong thư tuyệt mệnh, Livermore đã ghi gì. “Có 1 mẩu giấy ghi chú bằng da được tìm thấy trong túi áo của ngài Livermore. Mẩu giấu đó được gửi cho vợ của ông.”

Một viên cảnh sát đọc từ mẩu giấy: “Gửi Nina thương nhớ: anh không thể chịu đựng được. Mọi thứ đã trở nên quá tồi tệ với anh. Anh đã mệt mỏi phải chiến đấu rồi. Không thể tiếp tục thêm lâu hơn được nữa. Đây là cách duy nhất để giải thoát. Anh không xứng đáng với tình yêu của em.

Anh là 1 tên thất bại. Anh thực sự xin lỗi; nhưng đây là cách duy nhất giải thoát cho anh.” Ông ký tên tại cuối thư tuyệt mệnh dài 8 trang. “Thương Laurie”, người ta coi đó là biệt danh, có thể đến từ tên đệm của ông, Lauriston.”

Cảnh sát tiếp tục giải thích rằng bức thư này được viết trên giọng điệu tuyệt vọng, cô lập, và không còn giải thoát, và giọng điệu đó được lặp đi lặp lại trong suốt thư, với những từ ngữ được sử dụng lặp lại liên tục. Họ nói rằng bức thư không hề mất đi sự mạch lạc, chỉ là lặp lại nhiều lần, và rõ ràng đã được viết trong khi người viết đang ở trong căng thẳng tâm lý tột độ.

Đêm đó lúc hơn 10 giờ, chiếc xe đến tại lối đi riêng tư và thang máy đến căn hộ của Livermore tại 1100 đại lộ Park. Frank rung chuông.

“Phải Frank đó không?” Harriet hỏi.

“Vâng, thưa bà.” ông trả lời.

“Paul ở cùng với anh không?”

“Vâng, thưa bà.”

“Được, đưa nó vào đây. Anh đợi tôi ở đó. Tôi sẽ xuống trong vài giây nữa.”, nàng nói qua chiếc loa cửa trong khi mở cửa cho Frank vào.

Khi Paul bước vào, anh thấy Harriet, vận đồ lịch sự, đi qua đi lại trong căn hộ. Có 3 túi giấy ở ngay cánh cửa, đựng đầy tiền mặt và tiền mặt được bọc bởi giấy của ngân hàng.

Nàng thấy Paul bước vào. “Xin chào Paul,” nàng nói, dừng đi loanh quanh, trong tay cầm đầy tiền mặt.

“Chào”, anh nói.

“Paul, hãy ngồi xuống ghế bành.” Anh làm như lời nàng chỉ. “Trường con đã nói với con về cha chưa?”

“Vâng”

“Nghe này Paul, cô vừa nói chuyện với 1 người bạn, 1 luật sư, và người đó nói với cô rằng cảnh sát thường điều tra các vụ tự sát giống với ám sát. Họ đã đến rồi, 1 cảnh sát mặc thường phục đến trong 1 chiếc xe đặc nhiệm, họ đến để xem cô có ổn không. Cô sợ rằng họ sẽ đến đây và hỏi vài điều mà cô không thể giải thích. Cha con giữ quá nhiều tiền mặt trong nhà. Vậy nên cô sẽ đi trong tối nay. Bên cạnh đó, cô rất buồn, nhưng cô phải cố gắng và suy nghĩ thật kỹ. Cô phải suy nghĩ kỹ. Con hiểu chứ?”

“Chắc chắn rồi.”

“Okay, cô đang vội. Họ có thể đến trong bất kỳ lúc nào. Cô không đi xa đâu, chỉ đến 1 khách sạn thôi. Nhưng con có thể nói với cảnh sát rằng cô đi thăm 1 người bạn được chứ? Cô sẽ nhờ Frank quay về với con sau khi ông đưa cô đến khách sạn.”

“con ổn, con không cần Frank”

“Con chắc chứ?”

“Vâng.”

“Được rồi, cô phải đi.”

Paul chờ đợi trong khi nàng đi đến mở két sắt trong phòng khách. Anh quan sát nàng lấy hết nữ trang của nàng ra khỏi két sắt, bỏ vào trong 1 túi giấy mua sắm. Nàng biến mất vào trong phòng ngủ. Anh có thể nghe thấy nàng mở và đóng cửa tủ, bỏ thêm nhiều nữ trang vào trong chiếc túi mua sắm cuối cùng. Nàng bước ra với tay cầm chiếc túi giấy chứa nửa đầy là nữ trang, trên cùng là chiếc áo khoác.

“Thấy không, Paul, cô dùng những chiếc túi mua sắm này vì chẳng ai nghi ngờ trong đó có gì.” Nàng nói. “Cô sẽ giải quyết mọi thứ vào sáng hôm sau.”

Traderviet.com