Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 11: Tư duy trading của cậu bé 14 tuổi

Livermore chỉ mới đặt chân tại Boston ít hơn nửa giờ trước đó. Cậu đã có 1 công việc và 1 bài học miễn phí về đàm phán, và cậu đã quyết định mua cho mình 1 bộ vest vừa vặn. Cậu không muốn bị sỉ nhục về cách mình ăn mặc.

Livermore tìm cho mình 1 căn phòng nhỏ gần văn phòng Paine Webber. Cậu luôn dậy vào lúc trời vừa mới bình minh, và luôn là người tới sớm nhất văn phòng, thường chờ đợi tay quản lý tới với chùm chìa khoá. Cậu yêu mọi thứ về công việc của mình. Làm 1 thằng nhóc viết bảng giống như là được đi tới trường đại học về chứng khoán vậy. Cậu muốn được học mọi thứ trong văn phòng. Ban đầu mọi thứ còn rất mới lạ với cậu, nhưng dần dà mọi thứ cũng được hé lộ, và cậu biết rằng nếu ngày nào đó cậu có thể giải mã được cái gọi là thị trường và phát triển 1 hệ thống giao dịch, cậu sẽ giàu.

Livermore trẻ có được mọi thứ: các cuộc trò chuyện với những nhà môi giới, từ các khách hàng với tiền tip, và từ những khách hàng thường trực tại chiếc bảng phấn mỗi ngày. Các lý thuyết sáng tạo về giao dịch được giải thích cho cậu vào các thời gian rỗi, vào các giờ giải lao, và vào giờ nghỉ trưa. Văn phòng có 1 nhiệm vụ duy nhất, kiếm tiền từ hành động của thị trường chứng khoán. Những người ở đây là những tay chơi trên thị trường, và Livermore cùng các cậu bé khác là 1 phần quan trọng của họ. Chúng di chuyển lên xuống hành lang, đăng những lệnh thực lên cái bảng.

Những việc làm tại chiếc bảng này sau này trở thành 1 trong các nhân tố quan trọng khiến Livermore thành công. Cậu nhanh chóng học được rằng những gì các nhà môi giới nói, hay các khách hàng, hay những tờ báo nói đều không quan trọng – thứ duy nhất quan trọng là những gì cái máy báo giá nói. Cậu cũng quan sát được rằng các thông tin từ chiếc máy báo giá ít khi trùng khớp với những gì các khách hàng hay nhà môi giới dự đoán. Cái máy báo giá có cuộc sống của riêng nó, và đó là sự sống quan trọng nhất. Tuyên bố của nó định đoạt mọi thứ.

Cậu yêu thích công việc viết các báo giá lên cái bảng, bởi vì cậu có 1 trí nhớ tượng hình khi làm công việc liên quan tới con số. Trí nhớ của cậu đối với các con số là hoàn hảo, tiếng thét của các con số báo giá từ chiếc máy không thể bắt kịp tốc độ ghi nhớ của Livermore. Cậu không bao giờ bị tụt lại khi viết các báo giá, bất kể chúng có nhanh thế nào. Chúng mắc kẹt trong đầu cậu như chiếc búa bổ vào gỗ.

Cuối cùng, cậu bé Livermore bắt đầu thấy những mẫu hình lặp lại từ các con số. Vào ban đêm, ngồi 1 mình trong phòng, cậu có thể viết ra vài con số từ các mảnh trí nhớ ghép lại. Cậu bắt đầu viết nhật ký các con số, và các mẫu hình nhất định bắt đầu hiện ra. Cậu phát hiện rằng các con số này “di chuyển” theo các con sóng đều đặn, thường dưới dạng các xu hướng rất mượt. Khi giá 1 cổ phiếu bắt đầu tăng, hay giảm, nó thường mắc kẹt trong xu hướng đó cho tới khi 1 động lực nào đó buộc chúng phải đảo chiều. Dấu hiệu từ các hành động này thường thể hiện trong các mẫu hình số học.

“Cổ phiếu hành động thuận với các quy luật vật lý,” cậu nghĩ. “Một thân thể đang trong chuyển động có xu hướng tiếp diễn chuyển động, cho tới khi 1 vật khác ngăn chặn hoặc làm đảo ngược chuyển động đó.” Cậu giữ các mẩu ghi chú các cổ phiếu trong thời gian dài hơn, và sau đó phát hiện thêm 1 điều: Có các mẫu hình tồn tại trong các mẫu hình, và thậm chí các mẫu hình lớn hơn có thể hình thành.

Cậu giữ cuốn nhật ký này bí mật và không bàn luận những khám phá này với ai. Cậu thích sự bí mật 1 cách tự nhiên. Cậu có sự tự tin rất lớn vào khả năng toán học của mình, thậm chí khi đó cậu chỉ mới 14 tuổi. Bên cạnh đó, cậu quá bận rộn với công việc đăng các con số báo giá và quan sát hành động của thị trường trên chiếc bảng phấn, tới mức không thể tham gia vào các lần tán gẫu trong thời gian làm việc.

Jesse Livermore đã có những tư duy đầu tiên về thị trường tài chính từ khi mới 14 tuổi.

Traderviet.com