Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 103: Sự hoang phí của một huyền thoại

Cặp đôi mới cưới ngay lập tức chuyển đến 1 căn hộ tuyệt đẹp chiếm toàn bộ 1 tầng của khách sạn Sherry Nertherland trên đường đại lộ số năm từ công viên trung tâm thành phố. Căn hộ này bao gồm 1 khu vực phòng khách và phòng ăn tuyệt đẹp, 1 thư viện và 2 phòng ngủ lớn.

Vào ngày 30/5/1933, Quốc hội thông qua bộ luật trao đổi và giao dịch chứng khoán. Uỷ ban chứng khoán và giao dịch Hoa Kỳ SEC được thành lập vào năm 1934, được lãnh đạo bởi Joseph P. Kennedy (cha của John F. Kennedy), người đã viết ra bộ luật của SEC. Chủ tịch Roosevelt đã nhờ Kennedy viết ra các bộ luật này, những luật đã chứng minh được tính trường tồn theo thời gian.

Roosevelt được cho là đã nói với Kennedy, với 1 nụ cười, “Joe, bởi vì anh đã làm tất cả mọi thứ mà 1 người có thể làm để kiếm tiền trên 1 sàn chứng khoán, tôi tin rằng tôi có thể tự nhận 1 cách an toàn rằng anh là người có thể viết ra được luật.” Như 1 phần thưởng, Kennedy sau này được chỉ định làm đại sứ cho Anh Quốc, 1 vị trí rất cao quý. Kennedy là 1 trong các học trò của Andrew Carnegie, người đã nói rằng: “Tiền bạc luôn tự thần thánh hoá chính nó trong thế hệ thứ hai.” Kennedy là người muốn khởi đầu với thế hệ đầu tiên. Anh có vài đứa con để đưa lên làm chủ tịch và có nhiều sai phạm cần được xoá bỏ.

Các quy tắc mới này làm thay da đổi thịt toàn bộ thị trường; giờ những người phát hành cổ phiếu phải tuân theo bộ luật. Mục đích của chính phủ là bảo vệ những người mua cổ phiếu. Tính cách của thị trường thay đổi trong 1 thời gian, nhưng bản chất của con người không hề thay đổi trong 1 giây nào. Livermore nghiên cứu bộ luật mới và thắc mắc liệu có nên thay đổi chiến lược của anh không để tương thích với luật mới. Sau này anh nói với 1 nụ cười: “Không có sự thay đổi nào đáng kể, và tôi cũng không cần thay đổi chiến lược giao dịch của mình.”

Dorothy, vợ trước của Livermore, đã thề rằng nàng sẽ không bao giờ quay trở lại Evermore – căn biệt thự của 2 vợ chồng nàng sau vụ li dị. Nàng không có gì để làm với căn nhà đó. Những ký ức tra tấn nàng. Nhưng nàng đã đến sống ở đó 1 thời gian. Nàng có 1 vài con chó nhỏ, nhưng nàng từ chối dắt chúng đi dạo quanh căn biệt thự đắt tiền. Nàng không làm gì để ngăn chúng tiểu tiện và đại tiện lên các tấm thảm Persian đắt tiền. Khi tấm thảm đã quá rách rưới và xấu xí vì chất thải, nàng cuộn nó lại và quăng vào thùng rác.

Nền móng của 1 trong các căn phòng của căn biệt thự đã bị sụt lún xuống tầm 3 inch. Căn phòng đó bị nghiêng sang hướng mặt nước bờ hồ. Một ngày nọ nàng và người quản gia bước vào phòng để nâng lên 1 chiếc tủ nội thất đồ cổ bằng cách kê chân tủ lên. Chiếc tủ này có giá tầm 100,000 đô, cũng như 1 vài đồ nội thất khác trong căn phòng.

Cuối cùng, nàng thu thập lại 1 vài đồ trang trí, thảm trải, tranh vẽ, và khung ảnh và chuyển về căn hộ của nàng tại New York.

Khi thuế đến hạn, nàng từ chối chi trả. Nàng gửi 1 lá thư đến Livermored và bảo anh trả thuế cho nàng. Anh làm lơ. Nàng được khuyên rằng ngôi nhà và toàn bộ những thứ trong nó nên được bán đấu giá nếu nàng từ chối trả thuế.

“Vậy thì? Để họ bán ngôi nhà và toàn bộ thứ bên trong nó đi. Tại sao tôi phải quan tâm? Chúng đều là các ký ức tệ hại của tôi.”

Bên trong căn nhà là 1 trong các bộ sưu tập đồ nội thất vĩ đại nhất của nước Mỹ. Livermore đã dành hàng triệu đô la để mua chúng. Số tài sản, trừ số đồ nội thất ra, được đấu giá tại mức 1.35 triệu đô vào năm 1932. Livermore đã dùng tới $150,000 chỉ để bày biện số tài sản đó trong nhà. Đồ ăn uống bằng bạc được định giá $100,000; khoảng $309,000 giá trị đồ ngọc trai, $10,000 đồ phụ tùng may mặc, và chiếc Rolls Royce được làm riêng cho Dorothy trị giá $22,000.

Traderviet.com