Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 99: Nông dân là những nhà đầu cơ vĩ đại

“Có vẻ như đám gấu đã nắm được thông tin đó và đang cố gắng đạp giá xuống. Nó giống như đang bị đạp xuống, tôi nghĩ vậy. Chúng ta sẽ thanh lý hết lệnh của chúng trong đợt tăng tiếp theo, ông có nghĩ vậy không, J.L?”

“Ông có bán phần nào số cổ phiếu ông đang nắm giữ không?” Tôi hỏi.

“Hoàn toàn không! Tôi có thể để tiền của tôi ở đâu an toàn hơn chính công ty của tôi chứ?”

Chắc chắn rồi, sau này tôi phát hiện ra rằng 1 nhóm những người giao dịch nội gián chỉ chờ đợi giá cổ phiếu đó tăng lên là bán xuống ngay khi họ phát hiện rằng công ty này đang rơi vào 1 vũng lầy. Dựa trên tin tức xấu đó mà chỉ họ biết được, họ đang cố gắng bán ra nhiều nhất cổ phiếu họ có thể.

Tôi chưa bao giờ nổi điên. Đó là do sự ngu ngốc và lòng tham của tôi. Tôi biết rằng tất cả những nhân sự chủ chốt của công ty về cơ bản là những người cổ vũ và rằng họ bắt buộc phải luôn lạc quan, phải là những người thông báo chỉ những tin tức tốt. Họ không thể nào nói với những người nắm giữ cổ phần hay người cạnh tranh với họ rằng công ty của họ đang làm ăn không tốt như dự tính. Thực tế ra tôi đều phải cười mỗi khi phải nói chuyện với những người này. Những lời nói dối mang tính thao túng của họ đều chỉ là kết quả của khả năng tự bảo vệ, 1 phần quan trọng trong công việc của 1 bất kỳ nhà quản lý nào.

Nhưng chính sự tự vệ của tôi mới là thứ tôi quan tâm, không phải từ những người lãnh đạo của các công ty tôi đầu tư vào. Do đó sau lần đó, và sau khi mất 1 số tiền kha khá, tôi không bao giờ hỏi những người nội gián về việc làm ăn của họ ra sao nữa.

Tại sao phải tốn thời gian nghe những sự thật nửa vời, những lời khẳng định mập mờ, các dự đoán trật lất, và những lời nói dối đơn thuần? Tôi có thể chỉ cần nhìn vào hành vi giá của cổ phiếu. Câu chuyện là rõ ràng trong hành động của nó. Sự thật nằm trong tờ báo giá cho mọi người, và ai cũng có thể thấy được.

Tôi đã đề nghị cho rất nhiều người quan tâm đến chứng khoán rằng hãy mang theo mình 1 cuốn sổ tay, ghi chú lại các thông tin thú vị về thị trường, và có thể tự phát triển được 1 chiến lược giao dịch của riêng họ. Tôi luôn luôn đề nghị rằng thứ đầu tiên mà họ nên viết trong cuốn sổ tay của họ là: “cẩn trọng các thông tin nội gián – tất cả thông tin nội gián.”

Chỉ có 1 cách để thành công trong đầu cơ – thông qua làm việc, làm việc đều đặn. Nếu có tiền nằm sẵn trên sàn nhà, không ai có thể lấy nó đưa cho tôi, thì tôi sẽ tự tìm cách để lấy nó. Sự thoả mãn của tôi đến từ việc đánh bại thị trường, giải được bài toán. Thị trường chứng khoán là bài toán vĩ đại nhất, phức tạp nhất từng được phát minh, và nó cũng trả phần thường hậu hĩnh nhất cho người giải được nó.

Luôn nhớ rằng, bạn có thể thắng được 1 trận đua ngựa, nhưng bạn không thể thắng được đường đua. Bạn có thể thắng với 1 cổ phiếu, nhưng bạn không thể đánh bại phố Wall trong tất cả các lần. Không ai có thể làm được.

Người ta hay nói về các bản năng của tôi, đặc biệt sau câu chuyện Union Pacific và trận động đất San Francisco. Nhưng tôi không bao giờ nghĩ rằng bản năng của tôi lại đặc biệt đến vậy. Bản năng của 1 nhà giao dịch chuyên nghiệp thực ra chẳng khác mấy bản năng của 1 người nông dân như cha tôi. Thực tế ra, tôi cho rằng nông dân là những nhà đánh bạc vĩ đại nhất của thế giới. Họ trồng các vụ mùa mỗi năm, đánh bạc trên giá lúa mì, cô tông, ngô, hay đậu nành. Chọn đúng nông sản mà trồng, đánh bạc với thời tiết và sâu bọ, và nguồn cầu không thể đoán được cho vụ mùa đó – cái gì có thể đầu cơ kinh khủng hơn?

Nguyên tắc này được áp dụng lên tất cả các ngành kinh doanh. Vậy, sau 20, 30 hay 40 năm trồng lúa mì hay ngô, chăn nuôi gia súc, hay làm ô tô hay xe đạp, 1 con người hình thành nên được 1 giác quan thứ 6, 1 cảm giác, động lực nhờ vào kinh nghiệm về ngành kinh doanh đó. Tôi coi bản thân không khác gì việc đó.

Traderviet.com