Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 90: Thị trường chính là con người

Livermore để cho thị trường bảo anh phải làm gì, và anh lấy các gợi ý và các ngầm định của thị trường để thực hiện giao dịch. Anh không dự đoán mà chỉ đi theo các lời nhắn từ cái máy báo giá gửi cho anh. Vài cổ phiếu liên tục tạo các đỉnh cao hơn mới và có thể giữ chúng rất lâu, giống như trong biểu đồ 11.5 Cisco System, 1 công ty hàng đầu trong ngành mạng lưới Internet, về cơ bản đã liên tục tăng trong 5 năm liên tiếp. 1000 cổ phiếu trong năm 1994 có giá trị $2000, năm năm sau, vào năm 1994, khoản đầu tư đó sẽ có giá trị $70,000.

Livermore nói với người con trai Paul: “Mỗi cổ phiếu đều như 1 con người vậy: nó có tính cách, 1 tính cách rất riêng biệt. Dữ dội, dịu êm, hăng hái, căng thẳng, biến động, buồn chán, thẳng thừng, hợp lý, dễ đoán, khó đoán. Cha rất thường nghiên cứu cổ phiếu giống như nghiên cứu người vậy; sau 1 thời gian tiếp xúc cách phản ứng của chúng với các điều kiện khác nhau trở nên dễ đoán hơn trước.”

“Cha không phải là người đầu tiên thấy được điều này. Cha biết rất nhiều người kiếm được rất nhiều tiền trên thị trường chứng khoán bằng cách phân tích tích cách của 1 cổ phiếu, theo dấu chân tính cách đó và mua bán theo nó. Nhưng hãy cẩn trọng, tính cách có thể thay đổi, nhưng không quá thường xuyên.”

“Cha tin chắc rằng chỉ khi nào mà 1 cổ phiếu còn thể hiện đúng, tiếp tục với các đoạn tích luỹ và điều chỉnh thông thường, và tiếp diễn xu hướng của nó, không có gì phải sợ và không có lý do để 1 nhà đầu cơ cần phải quan tâm. Và việc cổ phiếu đó đang được bán với các mức giá cao lại càng đáng khích lệ hơn đối với nhà đầu cơ.

“Mặt khác, nhà đầu cơ không bao giờ được phép thư giãn hoặc quá thoải mái tới mức bỏ quên các gợi ý và cổ phiếu đã “cho ra”, và nếu khi cổ phiếu đó đang vẽ ra 1 điểm đảo chiều quan trọng có thể khiến nó bị bán tháo nếu bị vượt qua, hoặc thậm chí đảo chiều xu hướng. Kim chỉ nam của cha là, con trai: “Hãy để ý các dấu hiệu nguy hiểm.”

Lý thuyết của Jesse Livermore về điểm đảo chiều, về các nhóm cổ phiếu dẫn đầu và cổ phiếu ngành, tất cả đều rất mới vào thời điểm đó, và chúng vẫn được tranh cãi nhiều. Nhưng chúng là đam mê và chắt lọc tinh tuý sau nhiều năm kinh nghiệm giao dịch của Livermore.

Và giống với rất nhiều người khác, Livermore rất thích thứ mà tiền bạc có thể đem lại. Có nhiều tiền thì vui.

Đó là vào năm 1931, và Paul Livermore chuẩn bị bước sang tuổi thứ tám.

Chương mười hai: Quy tắc đi tiền của Livermore 

Quy tắc số 1: đừng để mất tiền.
Quy tắc số 2: đừng bao giờ quên quy tắc số 1.

Warren Buffett


Một buổi chiều tại câu lạc bộ bãi biển Bradley tại Palm Beach, Livermore ngồi tại 1 cái bàn tròn chơi bài Bridge với Walter Chrysler; Ed Kelley, và T. Coleman Du Pont. Họ tạm nghỉ và tận hưởng buổi trưa với món tôm hùm, đặc sản tại sòng bài Bradley.

Tôm hùm Florida rất khác với tôm hùm Maine. Nó giống với 1 con tôm hùm đất khổng lồ hơn là 1 tôm hùm bình thường. Ở thời điểm đó tôm hùm Florida là 1 trong các món ăn sang trọng bậc nhất.

“Các anh biết chuyện gì đã xảy ra với mấy con tôm hùm này năm ngoái không?” Chrysler lên tiếng hỏi.

“Sao?” Kelley trả lời.

“Bradley thích chúng tới nổi anh ta nói rằng sẽ mua tất toàn bộ vụ mùa tôm hùm của người Bahamian. Anh ta không biết rằng số tôm hùm có thể lên tới 10 nghìn con. Người Bahaamians phát điên và bắt đầu săn bắt tôm hùm hết công suất, vì có 1 gã người Mỹ điên khùng nào đó hứa rằng sẽ mua toàn bộ.”

Chrysler tạm ngưng khi món súp rùa xanh được bưng ra bàn phục vụ.

“Rồi?” Du Pont hỏi.

“Rồi khi Bradley nhận ra rằng anh ta vừa ôm 1 cái xô tổ chảng, anh nói với họ rằng vẫn sẽ mua đầy đủ – các anh biết anh ta coi trọng lời hứa thế nào rồi đó – mặc dù anh ta chẳng biết phải làm quái gì với đám tôm hùm đó.”

Traderviet.com