Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 76: Vụ trộm kỳ bí

“Giờ, nếu anh coi trọng mạng sống của mình và của vợ chồng Livermore, anh sẽ nằm đây cho tới khi 2 người họ đến đón anh.”

Monaghan quay lại gian phòng ngủ và nhập hội với Barry.

“Tôi hy vọng rằng anh không làm hại các vị khách của tôi.” Dorothy nói.

“Đương nhiên rồi. Khách của nàng vẫn ổn, rất ổn. Tôi thậm chí còn cho họ 2 đô la để họ bắt xe về nhà.”

“2 đô la? Họ sống trong thành phố.” Dorothy nói.

Bọn trộm cười lớn, thậm chí cả Livermore. “Họ có thể bắt 1 chiếc xe hơi tới ga tàu đúng không?” Monaghan nói, mỉm cười. “Thử xem tay nàng nào.”

Barry giữ khẩu súng ngang cánh tay trong khi Monaghan tuột 1 chiếc nhẫn sapphire xanh ngọc lục bảo khỏi tay nàng, và nói: “Này, gần như là 1 cặp hoàn hảo, thật ngọt ngào.”

“Làm ơn, xin đừng lấy chúng. Chúng là quà Giáng sinh!”

Monaghan nhìn vào những chiếc nhẫn và thở dài, rồi nhìn lại Dorothy đang mếu máo. “Vậy thì trả lại cho nàng vậy,” anh thở dài, và trao trả lại cặp nhẫn cho nàng có giá trị tổng cộng hơn 15,000 đô.

Monaghan tiếp tục, “chúng ta quan tâm hơn tới thứ có trong két sắt. Mở nó đi, ngài Livermore.”
“Không có gì trong đó cả.” anh nói.

“Chúng tôi sẽ nhìn qua nhanh thôi.” Barry nói, vẫn giữ khẩu súng chĩa vào Dorothy.

“Tôi không thể thấy số được mà không có kính.” Livermore nói.

“Kính anh đâu?” Monaghan nói.

“Trong phòng thay đồ.”

“Đưa tôi tới đó.” Monaghan nói, dí súng ngang vai Livermore. Anh đưa Livermore tới phòng thay đồ, và trong đó chất đầy nhưng kính.

Tên trộm dẫn Livermore tới bức chân dung treo trước két sắt. Hắn quăng bức chân dung sang 1 bên. “Mở nó ra!”

Livermore với lấy cặp kính và cố gắng mở két sắt, nhưng tay anh run rẩy tới mức anh không thể bấm số. “Có vẻ như tôi không làm được”, anh nói.

“Bước ra một bên, thưa ngài.” Monaghan ra lệnh. “Tôi sẽ sửa nó. Chờ 1 phút.” Hắn rời đi và biến mất sau cái thang để lấy 1 cái túi chứa đầy đồ nghề đi ăn trộm. Vài giây sau hắn trở lại. Với 1 cây búa và kềm, hắn mở két sắt nhẹ nhàng như đồ chơi trẻ con. Hắn lấy ra vài mẩu giấy và quăng chúng đi bằng sự ghê tởm. “Vậy thôi sao? Chỉ đám giấy vô dụng đó thôi sao?”

“Tất cả chỉ có vậy thôi.” Dorothy khóc nấc, “giờ thì lấy những gì các anh có và đi đi!”

Đám trộm nhanh chóng lướt qua phòng ngủ và phòng thay đồ. Có kim cương và đồ nữ trang nằm rải rác khắp nơi. Chúng gom được 1 chiếc vòng cổ ngọc trai giá 80,000$, 1 chiếc nhẫn sapphire và kim cương của Dorothy trị giá 15,000$. Họ đã có 200$ tiền mặt lấy từ Aronhson, 1 chiếc kẹp cà vạt bằng ngọc trị giá 2,000$, và 1 chiếc nhẫn kim cương vuông giá 1000$. Số nữ trang của gia đình Livermore được bảo quản rất tốt và đảm bảo có giá 80% so với giá trị thực của chúng.

Những tên trộm bỏ lại hơn 20,000$ sapphire nằm rải rác trên chiếc bàn trang điểm. Họ cũng bỏ qua số vàng và kim cương của Livermore. Họ bàn luận về số nữ trang trong khi gom chúng lại, định giá chúng trong khi bỏ toàn bộ vào 1 cái túi.

Tổng cộng họ ở trong căn nhà gần 1 giờ đồng hồ, dành thời gian trò chuyện và kiểm tra các căn phòng. Sau này cảnh sát mới nhận định rằng trong phần lớn các vụ trộm như vậy, kẻ trộm thường vào trong và thoát ra ngoài chỉ trong vòng 10 phút.

Đám trộm tụt xuống cầu thang và đi ra lối thoát ra đường lộ, nơi mà Blake và Kane đang chờ đợi trong chiếc Chrysler. Họ nhảy lên xe và thẳng hướng tới nhà ga Manhasset.

Bà John Gernan, người sống gần nhà ga, quan sát rằng đám trộm từ 5.30 tới 5.45 sáng chủ nhật từ chiếc cửa sổ nhà bà. Bà nói với tờ New York Daily News vào ngày 31/5/1927: “Tôi không ngủ được và thức dậy sớm vào ngày chủ nhật, và tôi nghe tiếng xe hơi và thấy 1 chiếc Chrysler bên trong có 3 người đàn ông và 1 phụ nữ tóc vàng. Cô ta tóc ngắn. Cô ta mang 1 chiếc áo khoác thể thao và không đội mũ. Cô ta trông trẻ, khoảng 18 tuổi. Bởi vì còn sớm nên tôi thắc mắc cô gái đó làm gì với 3 người đàn ông. Tôi quan sát họ đi tới nhà ga, dừng xe và ra ngoài. Họ đi bộ tới hướng nhà ga, và thoát khỏi tầm nhìn của tôi.”

Traderviet.com