Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 73: Đám cháy và những kẻ ám sát

Nhưng cuộc đời đâu có luôn vui vẻ được như vậy. Luôn luôn có 1 mối đe doạ cho những người đang nắm giữ khối tài sản lớn trong tay. Vào ngày 15/3/1925, bà Louis Goldstein, vợ của 1 trợ lý luật sư của tỉnh của hạt Kings, đang ngủ trong 1 căn phòng của khách sạn Breakers. Trời đang mưa lớn. Bà bị đánh thức bởi tiếng nói của 2 người đàn ông đang trong 1 cuộc tranh luận nảy lửa.

“Một triệu đô thì có ý nghĩa gì với hắn ta?” 1 trong 2 người hỏi. “Tại sao, hắn ta lại có thể kiếm được nhiều tiền đến vậy trong 1 đợt đầu cơ trên thị trường?”

“Chúng ta có thể lấy đứa con trai lớn làm ví dụ, Jesse Junior. Nó là 1 thằng nhóc có tinh thần cao và nhiều năng lượng để chạy vòng vòng cả ngày. Bắt thằng nhóc là 1 việc dễ làm nhất trên thế giới này.”

Bà Goldstein, giờ thì đã hoàn toàn tỉnh giấc, ngồi dậy từ chiếc ghế. Bà biết Livermore, và bà biết 2 người đàn ông này đang nhắc tới anh và con trai của anh. Bà tiến đến gần hơn để quan sát 2 người đàn ông và nhìn rõ mặt của họ. 3 người kia nhìn lên thấy bà liền dựng cổ áo lên và che mũ xuống. Họ vội vã đứng dậy và rời khỏi khách sạn, tiến vào màn đêm giữa cơn mưa lớn.

Bà Goldstein ngay lập tức báo lại về cuộc nói chuyện trên với Livermore, và anh cũng ngay lập tức gửi 1 bức điện tới New York, nhờ 1 thám tử đến căn hộ của anh tại Palm Beach để bảo vệ 2 đứa nhỏ, vì bất kỳ giá nào.

Nhưng người thám tử chưa bao giờ đến được Palm Beach.

Vào ngày 18/3, Dache (người quản gia) và đám con trai vừa trở về từ 1 chuyến đi tới Evergales trong chiếc Rolls. Dache lái xe, và 2 đứa nhóc cùng ngồi hàng trước với anh. Anh thấy đám khói trước tiên khi gần đến Breakers. Đám khói dày đen đang bao phủ tới điểm xa nhất của khách sạn. Dache đỗ xe và cùng 2 đứa nhỏ đi bộ tới gần hơn để quan sát đám cháy.

Dorothy thì đang ở trong đám đông đứng quanh đó và nhanh chóng chạy lại 2 đứa con. “Ôi, tạ ơn Chúa các con đang ở ngoài với Harry.”

“Nhưng phần cuối của khách sạn của chúng ta thậm chí vẫn chưa cháy.” Jesse Jr nói.

“Nó sẽ cháy thôi.” Dache nói.

Ngay lúc đó Livermore tới, anh vừa xong việc trên chiếc du thuyền cùng những người thuỷ thủ để chuẩn bị cho chuyến đi tới Florida Keys. Chuyện gì đã xảy ra? Anh hỏi.

“Nơi này đã bị biến thành 1 cái bẫy lửa, J.L, gỗ cũ khô khốc được đặt sẵn trong nhà bếp. Một tai nạn đang chờ đợi để xảy ra.”

“J.L. Em mong rằng hành lý của chúng ta sẽ ổn. Em đã chuẩn bị chúng cho chuyến tàu.”

“Chúng ta luôn luôn có thể mua thêm hành lý khác, Mousie.” Anh nói.

“Nhưng những hành lý đó là 1 bộ, và chúng hợp với nhau rất là tuyệt.” Họ có những 12 chiếc hành lý Luis Vuitton được làm bằng tay rất đắt tiền. “Em đã yêu cầu người rung chuông cố gắng!” Dorothy nói tiếp.

“Cố gắng làm gì?” Livermore hỏi.

“Quay lại và lấy chúng.” Dorothy trả lời.

“J.L, nhìn kìa.” Dache nói, tay chỉ hướng căn phòng mà họ đã thuê. “Hãy nhìn các ô cửa sổ đó, tôi không thể tin được.”

Những chiếc hành lý đang được quăng ra khỏi cửa sổ tầng bốn. Khi tiếp đất, chúng được những người trong đội rung chuông nhặt lấy, mang ra xa khỏi đám cháy và tiến về bãi biển.

“Mousie, anh nghĩ đó là hành lý của chúng ta.” Livermore nói. “Mousie, em ở với đám con trong khi anh và Dache tới xem họ có cần giúp gì không.” 2 người đàn ông chạy tới góc đó của toà nhà. Họ đến khi những người rung chuông đang chất đống tổng cộng 24 chiếc hành lý trên bãi biển. Dache đến trước và kiểm tra đống hành lý. “Thật là kỳ diệu. Chiếc hành lý này trải qua 4 câu chuyện, rơi xuống cỏ, bị đá và chất đống trên cát, và không có 1 dấu vết nào trên nó.”

Livermore kiểm tra hành lý. “Anh đúng rồi, Harry. Thật là tuyệt vời khi Mousie đã nhờ những người đàn ông quay lại đám cháy, và họ thật sự đã làm vậy, và thật tuyệt vời là số hành lý này đã sống sót.”

“Mà không có 1 vết trầy hay cấn móp. Anh phải mua cổ phiếu của Luis Vuitton này.”

Livermore cười. “Tôi nghĩ rằng tôi sẽ mua nó, Harry, nhưng có 1 vấn đề.”

“Gì thế, J.L?”

“Những thứ này không bao giờ mòn đi. Hay bị vỡ. Không còn mua nữa đâu!”

Họ cười lớn và ra dấu cho Dorothy rằng mọi thứ vẫn ổn.

Traderviet.com