Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 63: Trader là nhạc trưởng

Nếu Livermore tập trung quan sát 1 nhóm cổ phiếu hay hàng hoá nào đó, anh thường tăng số nhân viên làm việc tại bảng phấn từ 4 lên 6. Những người ghi giá này làm việc trong lặng bên chiếc bảng cả ngày, chỉ nghỉ trưa để ăn trưa, và trong thời gian đó Dache là người thay thế để ghi giá cổ phiếu, do đó không có báo giá nào bị bỏ lỡ. Những người viết bảng này thường theo sát 2 cổ phiếu hoặc nhiều hơn trong cùng 1 nhóm. Nếu Livermore đang giao dịch General Motors, anh cũng sẽ theo dõi Chrysler luôn, để quan sát hành vi của cả nhóm.

Ngay chính giữa văn phòng là 1 chiếc bàn họp khổng lồ với 8 chiếc ghế được bọc da thoải mái. Trong vài lần hiếm hoi khi Livermore có khách tới văn phòng, anh luôn luôn ngồi tại những chiếc ghế đối diện với bảng để có thể vừa tiếp khách vừa xem báo giá. Thường thì anh hay gián đoạn cuộc họp để sang phòng riêng đặt lệnh.

Văn phòng riêng của Livermore cực kỳ lớn, chiếc bàn rất to, làm từ gỗ quý. Trên bàn là vài cái rổ đựng rác, 1 chiếc bút chì và 1 cuốn sổ, ngoài ra không còn gì khác. Toàn bộ bức tường chắn ngang cái bàn lớn này được làm hoàn toàn bằng kính, do đó anh có thể quan sát thị trường trên chiếc bảng ở ngoài phòng chính.

Trên bàn cũng có 3 chiếc điện thoại. Một cái được kết nối trực tiếp tới London, cái thứ hai tới Paris, và cái thứ ba tới sàn giao dịch chứng khoán chicago. Livermore luôn muốn các thông tin nóng hổi nhất được đưa đến anh đầu tiên, và anh sẵn sàng trả tiền cho chúng. Anh biết rằng người nào có nhiều thông tin hơn, người đó sẽ chiến thắng, và vị tướng có đội quân tình báo tuyệt vời nhất sẽ có cơ hội chiến thắng cao nhất. Anh không hề muốn “tin đồn” – anh chỉ muốn các thông tin chính xác, và thật chi tiết.

Paul Livermore, con trai anh, thường đến văn phòng khi cậu lớn lên, đặc biệt trong các dịp nghỉ hè. Đôi lúc cậu được cho phép làm việc trên cái bảng. Những người viết bảng được đào tạo để làm việc theo các khẩu hiệu, mật khẩu. Nếu 1 cổ phiếu đột nhiên có biến động giá mạnh, họ sẽ dùng 1 khẩu hiệu bí mật để viết lên bảng. Sau này Livermore tiết lộ đó là chìa khoá cho những thành công trên thị trường của anh. Vài lần, những người khách trong văn phòng sẽ hỏi: “J.L, những cái cột kỳ lạ trên bảng đó là gì vậy, mật mã à?”

“Chúng có nghĩa rất rõ đối với tôi.” Livermore sẽ trả lời như vậy.

“Anh muốn giải thích chúng cho tôi không?”

“Không,” anh sẽ cười. “Nếu tôi làm vậy, anh sẽ thông minh bằng tôi mất.”

“Chỉ cần nói cho tôi mua gì, bán gì và khi nào. Hãy giữ mọi thứ đơn giản cho tôi.”

“Anh biết là tôi không bao giờ đề xuất cổ phiếu nào mà, nhưng tôi rất vui lòng nói cho anh biết là thị trường đang đi lên hay đi xuống.”

“Nó luôn luôn đi lên hoặc xuống, J.L”

“Anh đúng đấy, đương nhiên rồi, nhưng vấn đề là khi nào nó đi lên, hoặc đi xuống”

“Và cái gì sẽ đi lên hoặc xuống, J.L. Đừng quên rằng, vấn đề là cổ phiếu nào đang đi lên, hoặc xuống. Cổ phiếu nào sẽ tăng, và khi nào.”

“Bất kỳ ai biết được xu hướng chung của thị trường đều sẽ làm tốt thôi.”

“Anh nói sao cũng được, J.L. Anh nói sao cũng được.”

Một ngày Livermore đang ngồi trong văn phòng trò chuyện với con trai Paul. “Quay người lại, Paul, và nhìn vào cái bảng kia.” Livermore ra lệnh. Paul quay lại và quan sát những nét phấn được vẽ lên bảng, nhảy múa như những vũ công.

Livermore nói tiếp, “con thấy không, con trai, những nét phấn ghi trên bảng kia rõ ràng với bố như 1 nhạc trưởng đang nghe nhạc vậy. Bố thấy các nét vẽ đó như đang sống, như giai điệu, nhịp điệu tạo thành âm nhạc tuyệt đẹp. Chúng có nghĩa rất lớn đối với bố.

“Con thấy không, con trai, đối với bố cái bảng đang sống, như nhạc vậy. Bọn bố có thể trao đổi với nhau. Nó là thứ chỉ có thể đến với bố sau nhiều năm làm việc và luyện tập nặng nhọc, không khác 1 nhạc trưởng vĩ đại của 1 dàn nhạc giao hưởng lớn.”

Traderviet.com