Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 44: Trader ngây thơ

‘Không, cậu bé của tôi, chủ tịch công ty đường sắt đó là em rể của tôi, người chồng của cô em gái tuyệt vời của tôi. Tôi biết những thứ mà tôi không thể kể hết cho cậu. Cổ phiếu đó sẽ đi lên.’ Anh ta nói (người dịch: đoạn này là Livermore đang kể lại câu chuyện của anh nên sẽ viết theo ngôi của Livermore)

“Cổ phiếu giảm chính xác như dự đoán của tôi, và lợi nhuận bị xoá sạch. Charles nói với tôi: ‘Đừng lo lắng, J.L, tôi sẽ giúp anh lấy số tiền đó lại. Sẽ tốn ít thời gian, nhưng chắc chắc sẽ làm được.’

“Và đúng như những gì anh ta nói với tôi, 1 lúc sau anh ta quay lại với 1 sấp tờ séc có thể biến số dư tài khoản giao dịch của tôi về mức ban đầu. Anh ta nói ‘Nhân tiện tôi có mua cho anh 10 nghìn cổ phiếu Southern Atlantic, và bỏ chúng vào tài khoản của anh.’

‘Đó chẳng phải là 1 công ty đường sắt nữa của em rể ông sao?’ Tôi hỏi.

‘Đúng vậy, với tiềm năng tăng trưởng tuyệt vời.’ ông ta trả lời.

“Cổ phiếu Southern Atlantic rơi mạnh, và tôi bán ra hết vài ngày sau đó, thêm 1 lần thua lỗ nữa. Một lần nữa tôi nghe, ‘Đừng lo J.L, mọi thứ sẽ ổn thôi’.

“Tôi kiếm được vừa đủ tiền để sống, nhưng không đủ để trả số nợ hơn 1 triệu đô của lần thua lỗ trước đó trên thị trường cô tông.

“Cuối cùng tôi cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Người hỗ trợ cho tôi, Charles, người chủ của công ty môi giới, đang thanh lý các bất động sản của người em rể của hắn ta. Người em rể đó là 1 trong những người đàn ông giàu có nhất nước Mỹ, và ai cũng biết rằng ông ta sau nhiều năm bị bệnh đang cận kề cái chết.

“Tôi quyết định nói chuyện với Fred, người đã gửi tôi bức điện tín hồi ở Chicago, người quản lý của công ty môi giới. Tôi đi uống với ông ta 1 đêm và kể ông ta nghe câu chuyện tôi biết. Tôi nói ‘tôi tin rằng tôi đã bị lợi dụng như 1 con tốt thí, 1 bức màn để Charles thanh lý các bất động sản của em rể ông ta. Vậy nên chẳng ai trên phố Wall hiểu hay biết rằng chuyện gì đang xảy ra khi các bất động sản này bị thanh lý, và sẽ không có sự suy giảm nào trong cổ phiếu của các bất động sản đó, đặc biệt cổ phiếu đường sắt.”

“Tay quản lý nhìn tôi và nói, ‘Đúng, tôi nghĩ rằng điều anh nói là sự thật, và giờ thì bất động sản đã biến phần lớn thành tiền mặt thì tôi có thể khẳng định với anh điều đó.’

‘Vậy số tiền tôi nhận được và số thua lỗ trong tài khoản của tôi chỉ là cái móng chân so với số tiền chúng ta đang bàn ở đây?’

‘Đúng vậy’, anh ta nói.

‘Vậy tôi đã đúng. Tôi chỉ là 1 tay sai của công ty, khiến mọi người trên phố Wall không nghi ngờ về câu chuyện đang xảy ra.

‘Đó là 1 phần nhỏ của việc đó.’ Anh nói

‘Ý anh 1 phần nhỏ là gì? Chuyện gì khác có thể xảy ra nữa?” tôi nói.

‘Ông chủ biết rằng chúng ta sắp đi đến 1 thị trường giảm giá, sớm muộn thôi. Ông ta biết rằng anh là 1 trader giỏi. Ông ta thấy những gì anh đã làm ở đây, trong 3 tuần đầu tiên, trước khi bắt đầu giao dịch trên chính tài khoản của anh. Đúng vậy, anh chính là 1 làn khói để bao che câu chuyện thực sự đang diễn ra, phần đó là đúng, nhưng lý do chính là ông ta muốn anh ở đây trong khi ông ta đang thanh lý các bất động sản kia.’ anh ta giải thích cho tôi.

‘Ý anh là gì? Tôi vẫn chưa hiểu.’ tôi nói.

‘Nghe này, J.L. khi anh quay trở lại đôi chân của chính mình – và chắc chắn sẽ vậy, sớm hay muộn – ai cũng sẽ chắc chắn rằng anh đang giao dịch trên 1 tài khoản có sức chịu đựng vài trăm ngàn cổ phiếu. Anh sẽ bị nhận ra là người phân phối hàng đống cổ phiếu đường sắt đến từ công ty của ông em rể Charles. Người ta sẽ cho rằng chính anh là người đã bán khống đống cổ phiếu đó, đè giá chúng xuống, và xuống nữa, và người ta đã quá quen với biệt danh trùm bán khống của anh rồi. Và Charles biết điều đó.” anh ta nói.

Traderviet.com