Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 30: Cú sụp

Livermore quyết định bán khống đều đặn theo đà giảm của Reading. Anh bán thông qua 2 nhà môi giới cùng lúc. Lệnh đầu tiên là bán khống 4000 cổ phiếu Reading tại $111. Anh đặt các lệnh sao cho khớp với giá thị trường 1 cách đồng nhất. Các lệnh được khớp tại các mức giá giảm dần. Anh dập Reading bằng cách bán thêm 2000 cổ nữa ở giá trung bình $92. Anh đã có lợi nhuận tốt chỉ trong ít hơn vài giờ. Reading sau đó sụp đổ, cũng như các cổ phiếu khác mà Livermore đã thiết lập vị thế bán khống.

Thử nghiệm đầu tiên của chiến lược giao dịch mới của anh đã phát huy tác dụng. Giờ anh phải đối mặt với vấn đề mới: khi nào thoát lệnh và mua lại các lệnh bán khống.

Livermore đã bị sấp mặt và đã chứng kiến lợi nhuận của anh biến mất nhiều lần vì không thoát lệnh và chốt lời trong khi còn có thể. Lần này anh không chờ đợi thị trường có các dấu hiệu tạo đáy nữa, anh chỉ muốn lợi nhuận của mình. Anh đóng toàn bộ vị thế, gửi tiền vào ngân hàng, và đi tới bãi biển Palm.

Anh đã khá mệt mỏi với trading và muốn quên thị trường đi trong 1 thời gian. Anh thích câu cá tại các vùng biển sâu, nên anh đi và thư giãn. Anh xứng đáng với điều đó. Anh cũng muốn đánh giá lại chiến lược giao dịch mới của mình. Hiện tại anh đã có gần 1 triệu đô la trong tài khoản ngân hàng. Vào năm 1907, Jesse Livermore 30 tuổi, và anh biết cuối cùng anh cũng đặt chân trên đúng con đường.

Tại bãi biển Palm, anh hướng tới Paris. Anh thích châu Âu bởi vì ở đó không ai bàn tán về thị trường chứng khoán, và anh muốn F5 lại đầu óc một chút. Với rất nhiều tiền trong tài khoản, ở 1 nơi tuyệt đẹp với những con người tuyệt đẹp, anh cảm thấy hài lòng.

Nhưng điều đó không kéo dài được lâu. Đam mê của anh là thị trường chứng khoán, và không lâu sau đó anh bị nó kéo lại. Mọi thứ càng rõ ràng với anh rằng thị trường chứng khoán New York sắp trải qua 1 đợt sụp đổ còn nặng nề hơn là anh dự tính.

Livermore cảm thấy hối tiếc vì đã thoát toàn bộ vị thế quá sớm. Anh thực sự không hề có lí do cơ bản nào để thoát lệnh, ngoại trừ cảm giác sợ hãi mất đi lợi nhuận. Anh muốn biến toàn bộ số lợi nhuận đó thành của mình, và đã làm đúng như vậy.

Anh bắt 1 chuyến tàu nhanh tới New York.

Livermore không biết rằng anh sắp chứng kiến cơn hoảng loạn của New York vào năm 1907.
Ngay khi anh quay trở lại và bán khống thị trường một lần nữa, vận dụng các lệnh *** mồi để đảm bảo anh đúng về xu hướng chủ đạo. Anh thành lập các vị thế bán khống rất lớn ở một vài cổ phiếu dẫn đầu. Thị trường chuyển-giao-thế-kỷ đã đi lên trong 1 khoảng thời gian rất dài, và có lẽ đang chuẩn bị rẽ hướng.

Vấn đề tài chính đơn giản bắt đầu xuất hiện: các khoản cho vay ngắn hạn (call loans). Call loans là các khoản cho vay có thời hạn của ngân hàng cho các nhà môi giới. Tiền mặt từ các khoản vay này được thêm vào làm đòn bẩy cho khách hàng của nhà môi giới. Call loans chính là năng lượng vận hành chiếc xe thị trường – vì đòn bẩy cực kỳ quan trọng. Các khoản vay này được thực hiện mỗi ngày tại cục tiền giữa 12:00 và 2:15 chiều, khi các nhân viên ngân hàng xuất hiện tại các sàn giao dịch sẵn sàng cho vay. Vấn đề này đã tích tụ trong nhiều tháng, cho tới khi nó nổ vào ngày 24/10/1907.

Vấn đề rất đơn giản. Ngân hàng không đủ tiền mặt sẵn cho nhà môi giới thoả mãn yêu cầu đòn bẩy của họ. Tiền mặt có sẵn thì được cung cấp với mức lãi suất 100-150%. Tại các ngân hàng, vốn phản đối việc cho vay lãi suất cao, lại không hứng thú với việc kéo dài các khoản vay cho nhà môi giới, tại bất kỳ mức lãi suất nào. Đó là vấn đề tín dụng thuộc hàng cơ bản nhất. Cổ phiếu rơi mạnh. Livermore tiếp tục bán khống, nhồi lệnh theo đà giảm của thị trường.

Traderviet.com