Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 25: Người điên

Livermore đã quyết định rằng những con sóng lớn chính là thứ làm ra nhiều tiền nhất. Và nếu cậu đúng và đủ kiên nhẫn, và đợi cho market đi qua khỏi các biến động ngẫu nhiên và đi ngang, cậu sẽ chiếm lợi thế. Điều này không có nghĩa là Livermore chịu ngồi yên nếu market rớt nặng nề. Quy tắc 10% tại bucket shop đi với cậu cho tới cuối đời: nếu cổ phiếu rớt 10% so với điểm mua thì bán ngay lập tức.

Từ từ, sau các lần phân tích chuyên sâu và kéo dài, sự ôn tập liên tục, và các lệnh mua bán thật, Livermore dần chuyển hoá và phát triển các quy tắc, những lý thuyết cơ bản nhất của cậu trong việc đầu cơ vào thị trường chứng khoán và hàng hoá.

Rồi cậu phá vỡ mọi quy tắc của mình và kiếm được 1 tài sản lớn.

Cậu gọi nó là 1 trò đùa. Sau này “ông” Livermore thích kể nó cho những đứa con và người bạn thân.

Đó là vào mùa xuân năm 1906 và Livermore mới 29 tuổi, đang đi du lịch tại thành phố Atlantic. Anh đã thoát toàn bộ các vị thế trong danh mục đầu tư và đang thư giãn tại bờ biển Jersey với 1 người bạn, 1 Trader khác. Đương nhiên anh vẫn còn giữ tài khoản giao dịch với E.F. Hutton. Ở đó anh có sức mua khoảng 3000-4000 cổ phiếu với đòn bẩy, tại giá trung bình $100. Có nghĩa là anh có khả năng đặt 1 vị thế trị giá $400,000. Đó là vào thời điểm các cổ phiếu đang đi vào xu hướng tăng trung hạn, một vài cổ tăng mạnh.

Một buổi sáng Livermore và người bạn của anh, hơi chán, lang thang sang chi nhánh thành phố Atlantic của E.F. Hutton để coi market sao rồi. Thị trường đang rất mạnh, và người bạn của Livermore đang có 1 vị thế tốt về phía tăng của thị trường.

“Mày thấy chưa, market mạnh, giống như tao nói. Hãy mua chút gì đi, J.L” Cậu bạn nói.

Livermore vẫn đứng đó quan sát máy báo giá trong yên lặng.

“mày có ở đó không J.L? Có nghe tao nói gì không?”

Livermore chẳng buồn quan tâm tới cậu bạn kia. Anh đứng đó trong im lặng. Trong cả quãng đời giao dịch của mình, Livermore hầu như không bị ảnh hưởng bởi các cảm xúc thúc giục phải mua, phải ở trong thị trường không bị bỏ lỡ. Phần lớn các lần, anh không vào lệnh những vẫn theo dõi giá, và phần lớn giá đều đi đúng như dự đoán của anh. Anh không biết đó là do 1 tâm trí của 1 người đã từng giao dịch hàng triệu cổ phiếu thúc giục hay 1 kiểu tâm lý nào khác. Có lẽ đó chỉ là bản năng của 1 tay cờ bạc. Anh biết cảm giác này xuất hiện khi mọi thứ đều tuân Theo các quy tắc của anh, những quy tắc đã kiếm cho anh rất nhiều tiền. Thực tế ra, anh không biết nó là cảm giác quái gì, nhưng nó rõ ràng tới mức không thể chối cãi. Do đó vào 1 ngày mùa xuân năm 1906, anh hành động.

Livermore bước tới người nhân viên, “Bán 1000 Union Pacific khống”

Người bạn đi cùng với anh, “J.L, tại sao mày lại bán khống? Market đang đi lên mà?”

Livermore nhận giấy lệnh và quan sát người bạn trước khi trả lời, “tao không biết chính xác tại sao nữa. Tao chỉ nghĩ đó là điều đúng nên làm.”

“Mày biết gì đúng không?” Người bạn hỏi. Người nhân viên đang quan sát.

Livermore biết rằng nếu anh có 1 mẹo giao dịch nào đó, anh ta sẽ nhanh chóng làm theo. “Làm ơn, tao đã nói rồi, tao không có lý do rõ ràng nào để làm việc này.”

“Tao biết mày không bao giờ làm việc gì mà không có lý do. Thực ra mày nói với tao là bất kỳ ai trade mà không có kế hoạch, 1 kế hoạch thống nhất, là 1 kẻ ngốc. Giờ mày lại nói là mày không có lý do gì để bán khống U.P” Người bạn rống lên, “mày đang phá các nguyên tắc của chính mày, không vì gì cả!”

Livermore không nói gì. Anh quay lại và bước tới người nhân viên.

“Bán khống thêm 1000 Union Pacific nữa.”

“Mày điên rồi Livermore, ba ngày nằm phơi nắng, hít khí biển, xong mày điên rồi!”

Traderviet.com