Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 22: Cú lừa

Cậu tìm thấy được 1 cổ phiếu đang hoạt động rất mạnh ở 1 thời điểm nhưng dần bị lãng quên và hầu như không có khối lượng giao dịch, 1 cổ phiếu ngủ quên.

Cậu điện cho lần lượt 5 cái bucket shop đó và nói “Mua 100 cổ phiếu Acme tại $81, là giao dịch cuối cùng được ghi lại.” Khi 5 nhà cái này xác nhận giá mua với Livermore là $81, cậu mới điện cho nhà môi giới thực sự của cậu ở New York, E.F. Hutton.

Giờ thì cậu đã biết chính xác giá mua của cậu: $81. “Mua giúp tôi 100 cổ phiếu Acme tại giá ask $85”, cậu nói với Hutton. Cậu đợi cho cái máy báo giá quét qua mức đó và ngay lập tức bán toàn bộ các vị thế tại bucket shop với giá $85, lời được 4 điểm tức là $2000. Rồi sau đó Livermore nhanh chóng đóng lệnh mua $85 100 cổ phiếu tại New York.

Livermore chơi trò này với 5 bucket shop vài lần. Đột nhiên cậu gặp vấn đề: 1 trong các cổ phiếu mà Livermore giở trò bị đẩy lên 10 điểm bởi lệnh mua của cậu. Cậu mua 600 cổ phiếu với lợi nhuận $6000. Sau cú trade này, 5 cái bucket shop cuối cùng cũng thấy được trò của Livermore. Tại 1 trong các cơ sở đó, Livermore gặp rắc rối khi tới lấy tiền.

“Livermore, chúng tao sẽ không trả mày. Mày đã thao túng thị trường! Và mày đã giao dịch với tên giả.”

“Đừng tố cáo tôi với những gì các ông làm.” Livermore trả lời.

“Mày đã làm giá tăng bằng cách mua vào ở New York. Mày làm giá tăng ngay sau khi bọn tao chấp nhận vị thế của mày. Mày tự làm giá tăng.”

“Đừng đổ cho tôi quá nhiều khả năng. Đầu óc cặn bã của ông đổ cho tôi những gì ông có thể làm, không phải tôi.”

“Cút ra khỏi đây. Tao đã nghe mày rồi – Boy Plunger, phải không? Ờ, trò của mày không làm được ở đây đâu, và mày sắp gặp rắc rối, rắc rối lớn. Mày thao túng thị trường với vài thằng bạn của mày.”

“Tôi không bao giờ trade với bạn. Tôi chỉ trade tài khoản của tôi và ông biết điều đó! Ông không có cách nào chứng minh cáo buộc sai lầm của ông!” Livermore nói.

“Nó đã được chứng minh trong đầu tao rồi, vậy là đủ. Mày đã gian lận.”

“Ông có 1 công ty lớn với nhiều văn phòng. Tôi giao dịch một mình. Làm sao tôi có thể lừa ông?”
“Tao không biết chính xác mày làm trò đó như thế nào. Nhưng tao biết là mày đã làm.”

“Ông vừa nói thứ mà ông không biết. Ông không có bằng chứng. Ông chỉ không muốn đưa cho tôi thứ thuộc về tôi.” Livermore cao giọng.

“Thằng khốn!”

“Ông sẽ không làm tôi sợ bằng cách chửi rủa. Tôi có giấy lịch sử những lệnh mà ông xác nhận đã mua và bán cho tài khoản của tôi. Giao dịch đã xong. Ông nợ tôi tiền, 2 ngàn đô. Ông có trả không?”

Livermore đang hét lên và 1 đám đông đang vây quanh. Một điều mà các nhà cái này không bao giờ được phép thất bại là trả tiền cho 1 giao dịch được hoàn thành. Bởi vì có các hoạt động bất chính, tin đồn sẽ lan nhanh, và nhanh chóng sẽ có 1 làn sóng các khách hàng tới rút toàn bộ tiền của họ – rồi khủng hoảng, như rút tiền hàng loạt ở ngân hàng vậy.

Có 1 sự im lặng. Tay quản lý cuối cùng cũng chạm tay vào két tiền mặt và rút tiền ra. Hắn đếm tiền dưới sự quan sát của đám khách hàng. Hắn thì thầm với Livermore khi đếm tới tờ 100 đô cuối cùng, “Đừng quay trở lại. Đừng bao giờ trở lại đây, thằng nhóc!” Livermore bỏ tiền vô túi rồi rời đi.

Cậu đã chơi đúng cái trò mà họ đã chơi với các khách hàng để xoá sổ hàng trăm tài khoản sử dụng đòn bẩy.

Cậu bước vào chiếc xe của cậu đêm đó, với người bạn trading của cậu, hướng tới New York. Cậu và người bạn dừng tại New Haven và thuê 1 khách sạn. Trong khi đang ở tại khách sạn, họ nghe được về 1 bucket shop đang hoạt động trong vùng. Ham muốn là quá lớn, và ngay sáng hôm sau họ ghé thăm bucket shop này. Họ được ông chủ chào đón cực kỳ nồng nhiệt, là bởi Livermore đang mặc 1 cái áo vest màu nhạt, còn bạn cậu thì mặc quần tây. Tay quản lý tưởng 2 cậu là sinh viên trường Yale.

Traderviet.com