Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 21: Phá sản và làm lại từ đầu

Nhưng nhận định của cậu đã đúng về cơ bản. Thị trường đã làm chính xác điều mà cậu dự đoán; lỗi duy nhất nằm ở chỗ thực hiện lệnh. Khả năng tính thời điểm của cậu đã bị chậm bởi vì lệnh của cậu không được khớp nhanh chóng như cậu muốn. Kết quả, cậu đã bán chậm và mua trễ.

Livermore lại phá sản, một lần nữa, chỉ trong chớp mắt. Sự việc này đã làm ảo mộng của cậu tan vỡ, để lại 1 Livermore bất lực, tuyệt vọng, và hoàn toàn vô sản. Ngày hôm qua cậu có 50 nghìn đô và tràn đầy tự tin. Ngày hôm nay cậu không còn 1 xu dính túi. Thứ giá trị duy nhất cậu có được là hiểu tại sao cậu lại thất bại.

Livermore rời New York và hướng về lại Boston và các bucket shop (nhà cái) để làm lại từ đầu và xây dựng lại vốn. Cậu cũng phải nghĩ lại về lối sống của mình. Cậu đã quen với lối sống cao sang. Đó là 1 cách sống tốn tiền để thực hiện, và bây giờ cậu không còn tiền.

Điều này đương nhiên có ảnh hưởng lên cuộc sống gia đình mới cưới của cậu. Mọi việc trong nhà đều ổn thỏa cho tới khi Livermore phá sản lần nữa vào tháng Năm 1901. Cậu đòi Nettie bán số nữ trang trị giá 12 nghìn đô cậu mua cho ở Châu Âu – làm vốn để cậu tiếp tục tại các bucket shop.

Lẽ dĩ nhiên là cô từ chối. Điều này giống như 1 nhát xé trong mối quan hệ giữa Livermore và Nettie, nhưng cô không thích ý tưởng đem nữ trang của mình đi bán. Cuối cùng, cặp đôi này tan rã. Cậu trai trẻ giờ vừa phá sản vừa chia tay cô vợ trẻ của mình.

Thị trường là mọi thứ cậu biết. Nên cậu hít 1 hơi thật sâu để xốc lại tinh thần và quyết định mình phải có vốn và quay trở lại phố Wall. Cậu dốc sức và năng lượng để thực hiện mục tiêu: kiếm chút tiền.

Một lần nữa cậu quay trở lại bucket shop – nhưng không may là người ta vẫn nhớ tới cậu hồi ở Boston. Không ai chấp nhận các lệnh của cậu cả. Họ gửi người tới khớp lệnh của cậu và nhanh chóng xóa lệnh. Không lâu sau đó Livermore không còn nơi nào để trade nữa.

May mắn cho Livermore, một bucket shop kiểu kim tự tháp vừa mới khai trương. Bucket shop mới này thậm chí trông giống 1 nhà cái thực thụ và được quảng cáo bằng các mối quan hệ với 1 sàn giao dịch chính quy. Và, thực tế ra, hiếm khi các bucket shop loại này đẩy lệnh của khách hàng lên sàn thực, thay vào đó họ ôm lệnh của khách hàng. Họ giữ lệnh tại nhà cái, chưa được khớp, và khớp ngược lại với khách, chỉ cần xóa đi giao dịch khi khách hàng muốn hủy lệnh, hoặc thông thường hơn là phá sản vì bị thanh lý.

Tại đây thì Livermore không bị nhận ra, và cậu nhanh chóng bị 5 cái thu hút. Họ hứa với cậu rằng họ sẽ giữ lệnh khớp chỉ cách 1 tick so với mức giá từ máy báo giá. Nói cách khác họ sẽ khớp lệnh cho cậu ngay lập tức.

Rồi Livermore quay về cách giao dịch cũ: lướt song ngắn và ăn lời nhỏ từ rất nhiều giao dịch nhỏ trong ngày. Cậu phải xây dựng được vốn trước khi quay lại phố Wall. Cậu đi thuê 1 văn phòng nhỏ với 5 đường dây nối trực tiếp với các bucket shop mới mở này. Cậu giao dịch với tên giả vì sợ bị nhận ra. Cậu vẫn chừa riêng 1 đường dây nối với 1 nhà môi giới chính quy tại New York, cũng như 1 cái máy báo giá riêng, một khi cậu đã kiếm được đủ lợi nhuận. Cậu đã giao dịch đủ tốt để tậu 1 chiếc ô tô. Cậu bắt đầu làm mới lại vốn giao dịch của mình. Nhưng khi các lệnh thắng của cậu ngày càng nhiều và càng lớn, rất khó để thuyết phục các nhà cái này cho cậu giao dịch tiếp, vì cơ bản dòng tiền chỉ chạy có 1 hướng: từ nhà cái vào tài khoản riêng của cậu.

Các nhà cái bắt đầu giở trò với Livermore khi khối lượng lệnh của cậu tăng lên. Nếu Livermore mua vào 1 cổ phiếu với khối lượng lớn và đòn bẩy cao, nhà cái sẽ bán khống với giá cách Livermore vài điểm. Khi họ chơi trò này thành công, Livermore sẽ mất tiền.

Nhưng thông thường thì Livermore vẫn thắng. Cuối cùng, khi vốn giao dịch của cậu đã đủ lớn, cậu đảo ngược trò chơi với nhà cái.

Traderviet.com