Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 15: Hành trình mới của cậu nhóc Trader

Jesse Livermore đặt chân vào sở giao dịch chứng khoán New York năm 20 tuổi, và cậu có được 1 cuộc hẹn tại văn phòng của E. F. Hutton. Những con người tại Hutton thích cậu, và danh tiếng của Cậu Bé đào mỏ đã tới trước khi cậu đặt chân tại nơi đây. Tại phố Wall, biệt danh cậu bé đào mỏ của cậu đã được chuyển thành cậu bé Trader. Với số tiền quá nhỏ để mua cổ phiếu, cậu chẳng thể nào được gọi là đào bỏ giữa các tay chơi lớn trên thị trường.

Ban đầu cậu giao dịch khá tốt và đem lại chút hoa hồng cho những nhà môi giới, nhưng cuối cùng bị phá sản. Cũng phải tốn của cậu 6 tháng mới chính thức bị phá sản. Cuối cùng, cậu phải nợ tiền của nhà môi giới.

Ghê tởm với bản thân, nhưng không còn cách nào khác, cậu đến gặp E. F. Hutton 1 buổi chiều sau khi thị trường đóng cửa.

“Tôi cần vay tiền, Ed” cậu nói.
“Bao nhiêu?” Hutton hỏi.
“Một nghìn đô.”

“Tôi đã ghi có trong tài khoản cho cậu con số 1 nghìn.”
“Không, tôi cần vay nợ.”
“Tại sao?”
“Tôi không thể đánh bại phố Wall bây giờ. Tôi phải quay trở về các bucket shop. Tôi cần cổ phần, rồi tôi sẽ quay trở lại.”
“Tôi không hiểu,” Hutton nói. “Cậu có thể đánh bại các bucket shop, nhưng cậu không thể đánh bại phố Wall. Sao lại có thể thế được?”

“Đầu tiên, khi tôi mua hay bán 1 cổ phiếu tại bucket shop, giao dịch được thực hiện ngay lập tức. Còn khi tôi mua với công ty của ông, nó là 1 giao dịch mang tính lịch sử cho tới khi lệnh của tôi chạm tới sàn. Nếu tôi mua tại giá, ví dụ như 105, và lệnh được khớp tại 107 hay 108, tôi đã mất đi khá nhiều tiền và phạm vào kế hoạch của mình. Tại bucket shop, nếu tôi mua ngay lập tức, tôi liền nhận được cổ phiếu đó với giá 105. Câu chuyện cũng tương tự khi tôi muốn bán khống, đặc biệt với 1 cổ phiếu đang hoạt động với khối lượng giao dịch lớn. Tại bucket shop, nếu tôi đặt lệnh tại 110, nó được khớp tại 110, nhưng ở đây nó có thể bị khớp tại 108. Như vậy tôi bị bất lợi cả hai phía.”

“Nhưng tôi cho cậu đòn bẩy cao hơn bucket shop.” Hutton nói.

“Và đó, Ed, chính là thứ giết chết tôi. Ông thấy không, với việc được thêm đòn bẩy tôi có thể nắm giữ 1 cổ phiếu liên tục – khác với bucket shop, khi mà 1 đoạn giảm 10% sẽ đánh bật tôi ra. Thấy không, vấn đề nằm ở chỗ tôi muốn cổ phiếu đi lên mà nó đi xuống. Cố gắng nắm giữ nó thật sự tệ đối với 1 nhà giao dịch như tôi, vì tôi đang cược là nó sẽ đi lên. Tôi thể chịu đựng được nếu mất 10%, nhưng tôi không thể chịu được 25% thua lỗ do đòn bẩy. Tôi phải kiếm lại quá nhiều để có lại được số tiền đã đánh mất.”

“Vậy tất cả những gì cậu sẽ mất tại bucket shop cho mỗi kèo bị sai là 10%, và họ thoát lệnh cho cậu ngay lập tức?”

“Đúng vậy, và hóa ra đó là 1 lời chúc phúc. Tất cả số tiền tôi muốn bị mất đối với 1 cổ phiếu là 10%.” Livermore nói. “Giờ, ông có cho tôi mượn tiền hay không?”

“Một câu hỏi nữa.” Hutton cười. Ông thích cậu nhóc trẻ này. Cậu nhóc này bị ràng buộc bởi 1 thế lực tinh thần. “Tại sao cậu nghĩ rằng cậu có thể quay trở lại lần sau và đánh bại thị trường?”
“Bởi vì tôi đã có 1 hệ thống giao dịch mới vào thời điểm đó. Tôi coi nó là 1 phần của con đường học tập của tôi.”
“Cậu đến đây với bao nhiêu tiền, Jesse?”
“250 đô la”
“Và cậu rời đi với khoản tiền vay được 1 nghìn đô.” Hutton nói, tay lần mò trong chiếc ví, trích ra 1000 đô tiền mặt và đưa cho Livermore. “Với 250 đô, cậu đã có thể đi học tại Harvard.”
“Tôi có thể kiếm được nhiều tiền hơn rất nhiều với con đường học vấn của tôi tại đây, so với việc đi học tại Harvard.” Livermore nói, nở 1 nụ cười khi cậu lấy số tiền.

“Bằng cách nào đó tôi có thể tin cậu, Jesse.”
“Tôi sẽ trả lại toàn bộ.” Livermore nói, cho tiền vào túi.
“Tôi biết cậu sẽ. Hãy nhớ tới điều đó khi cậu quay lại với việc giao dịch ở đây. Tôi thích cách cậu làm ăn.”
“Vâng thưa ngài, tôi sẽ làm vậy.” Livermore nói.

Một hành trình mới mở ra với Jesse Livermore 20 tuổi.