Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 13: Kiếm sống bằng trading ở tuổi 15

Phần lớn tài sản của Rothstein đều nằm dưới dạng những bucket shop (các doanh nghiệp không đăng ký chuyên mua bán cổ phiếu giúp khách hàng) tại các thành phố lớn của Mỹ. Một bucket shop giống như 1 văn phòng của nhà môi giới vậy. Nó có 1 danh mục cổ phiếu cho khách hàng, 1 bảng phấn để ghi lại các báo giá cổ phiếu, và 1 cái máy báo giá luôn hoạt động và phát ra các báo giá hàng ngày. Nhưng bucket shop nhìn giống 1 trường đua ngựa hơn là văn phòng nhà môi giới chính hiệu.

Tại bucket shop, Trader có thể giao dịch trên thị trường với đòn bẩy 10%, tức là họ chỉ cần có 10% số tiền cần thiết để mua số cổ phiếu họ muốn. Quy luật rất đơn giản: Đặt ra 10% và cược bằng cách mua 1 cổ phiếu. Một tấm vé với giá mua sẽ được in ra ngay lập tức và đưa cho người mua. Tấm vé này sẽ ghi thời gian, mức giá được trả cho cổ phiếu, và số lượng cố phiếu được mua. Người mua sẽ quan sát giá, và ngay khi cổ phiếu mất đi 10% giá trị, văn phòng sẽ lấy đi số tiền đặt cược. Ngược lại, nếu cổ phiếu tăng giá và người đặt lệnh thắng, họ sẽ đến gặp người thư ký để đánh dấu giá mua so với giá hiện tại, và Trader đó sẽ tới ô cửa sổ nhỏ để lấy tiền. Đây là trò chơi của 1 nhà cái chính hiệu – nhà cái luôn thắng 95% các lần.

Quan trọng nhất để 1 bucket shop hoạt động, đó là tiền trả để mua cổ phiếu không bao giờ được gửi cho sàn. Nó chỉ đơn giản là được đặt (booked) bởi bucket shop, và shop sẽ nắm giữ lệnh cược này. Hành động của bucket shop rất nhanh và dữ dội. Trader có thể mua vài cổ phiếu tới hàng nghìn, bao nhiêu thì nhà cái vẫn bán được, trị giá lên tới vài chục nghìn đô.

Bởi vì Livermore không có vốn, nên chắc chắn rằng cậu phải ghé vào bucket shop, thế giới bị kiểm soát bởi những ông trùm. Vấn đề chỉ là khi nào và bằng cách nào.

Vào năm 1892, Livermore chỉ mới 15 tuổi, cậu bạn của cậu, Billy nói với cậu trong giờ nghỉ trưa:

“Jesse, mày có tiền không?”
“Tao đang ăn trưa.”
“Kệ bố bữa trưa của mày. Tao cần 1 người tham gia cùng tao.”
“Mày chơi kiểu gì, Billy?” Livermore hỏi.
“Bucket shop. Tao sẽ tới và cược trong giờ ăn trưa.”
“Mày cần bao nhiêu?”
“Năm đô. Tao muốn mua cổ phiếu của US. Steel. Nó đang bán giá 10 đô.”
“Chờ chút.” Livermore mò trong túi áo và kéo ra cuốn sổ tay.
“Liên quan gì tới sổ tay của mày?” Billy hỏi.
“Tao đọc cung hoàng đạo cho ngày hôm nay.” Livermore trả lời. Cậu kiểm tra lịch sử giá của US. Steel trong cuốn sổ. Các con số đang chuyển động với 1 mẫu hình tương tự như các lần trước, trước khi nó bật lên. Cậu rất hài lòng vì cả hai có cơ hội tốt. “Ô kê.”

Cậu đưa cho thằng bé kia số tiền. Hai ngày sau cậu cười vì đã bỏ túi được tiền thắng – lợi nhuận thuần hơn 3 đô. Livermore đã tham gia vào cuộc chơi. Cậu cuối cùng đã là 1 tay chơi.

Livermore bắt đầu ghé các bucket shop một mình, luôn kiểm tra cuốn sổ tay để biết các báo giá chính xác của các cổ phiếu mà cậu theo, và tìm kiếm những mẫu hình. Cậu đã phát triển 1 hệ thống và cậu đang bám theo nó. Cậu đánh cả hai chiều của market, Long nếu các con số bảo cậu làm vậy, và Short nếu chúng chỉ về hướng xuống. Không khác gì với cậu.

Không lâu sau đó, Livermore bắt đầu kiếm được nhiều tiền tại bucket shop hơn so với công việc của cậu. Rồi cậu bỏ việc và chơi trò chơi thị trường tại các bucket shop của Boston. Trước tuổi 16, cậu đã nắm trong tay hơn 1 nghìn đô tiền mặt. Cậu về nhà thăm nhà. Mẹ cậu vui mừng khôn xiết khi cậu trở về, còn cha cậu thì chỉ lắc đầu trong thắc mắc. Làm sao 1 thằng nhóc 16 tuổi lại có thể kiếm được 1 nghìn đô tiền mặt?

Livermore đưa 1 nửa số tiền kiếm được cho cha mẹ, trả nợ cho mẹ cậu. Cậu quay về Boston với số vốn 750 đô và tiếp tục làm công việc cả đời của mình. Cậu làm việc 1 mình, không bao giờ vay tiền, và chuyển từ bucket shop này sang bucket shop khác để không thu hút sự chú ý.

​Jesse Livermore đã kiếm sống bằng trading từ 15 tuổi.

Traderviet.com