Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 122: Con nối nghiệp cha

“Niềm đam mê thực sự của ông chính là thị trường. Khi ông đánh mất sự hứng thú với thị trường, ông đã đánh mất tất cả.”

Patricia thì lại thích chiêm tinh học. Nàng chưa bao giờ gặp Livermore, nhưng một ngày nàng đọc được biểu đồ của ông. Kết luận của nàng vô cùng rõ ràng. Nàng cho rằng ông là 1 sư tử, và có tính cách rất tiêu biểu của 1 sư tử. Patricia kết luận rằng ông không bao giờ giao dịch vì tiền, ông làm chỉ vì muốn được tham gia và chiến thắng trò chơi. Và ông không bao giờ muốn lấy tiền của ai. Ông chỉ muốn là người đánh bại tất cả. Ông muốn được thế giới công nhận rằng ông là người giỏi nhất, giống 1 vận động viên leo lên được đỉnh núi cao nhất và nhận huy chương. Mặc dù ông không hề khoe khoang – thực ra ông rất im lặng và bí hiểm – ông vẫn muốn được sự công nhận của thế giới. Ông muốn thế giới biết rằng ông là nhà giao dịch chứng khoán giỏi nhất từng sống. Nhưng ông muốn tự thế giới nhận ra được sự thật đó. Ông không muốn tự quảng cáo cho bản thân.

Khi gần tới điểm cuối của mối quan hệ với Jesse, cha của Patricia, 1 người Áo mà nàng yêu mến hết thảy, gọi nàng đến Cincinnati. Ông đang phải gánh chịu những triệu chứng ban đầu của bệnh Alzheimer. Cha mẹ nàng đã li dị nhiều năm, nhưng mọi Giáng sinh thì ông đều đến để ăn tối.

“Pat”, ông nói với nàng, “Cha chưa bao giờ muốn mẹ con phải kiểm soát cuộc sống của cha. Đó là 1 thứ mà bà luôn muốn làm. Hãy hứa với cha con sẽ không để mẹ kiểm soát cuộc sống của cha.”

“Cha, con sẽ làm mọi thứ có thể.” Patricia trả lời.

Một tháng sau, cha nàng tự bắn vào đầu tự sát. Patricia tuyệt vọng.

Jesse ngày càng trở nên ích kỷ và ích kỷ hơn. Anh thời điểm đó thì đang sở hữu 2 con chó. Anh nhờ vài người hàng xóm dắt chó đi dạo tại công viên trung tâm. Một khi ở công viên, họ sẽ thả chó đi đánh thức những người vô gia cư đang nằm ngủ trên các băng ghế của công viên. Họ chỉ đứng nhìn khi những người vô gia cư la hét, chạy vì bị chó đuổi.

Tới năm 1975 thì sự bạo lực, uống rượu, đánh bạc và tra tấn phụ nữ của Jesse không còn kiểm soát được nữa.

Vào 1:15 sáng ngày 23/3/1975, Jesse gọi điện trên 1 trong 3 đường dây điện thoại của nhà. Patricia không biết rằng Jesse đã uống rượu trong suốt 2 ngày liền.

“Xin chào, Pat” anh nói. “Anh muốn em phải nghe điều này.” Jesse tiếp tục trích lời Shakespeare trong vài phút. Pat không biết được là anh đang say. Anh nói rất rõ ràng. Nàng thì thắc mắc không biết anh có đang hút thuốc không.

Có sự im lặng ở phía bên kia đường dây, rồi anh nói, “Pat, anh chuẩn bị giết con chó của anh, rồi tự sát”

Có 1 sự im lặng chết người ở phía bên này đầu dây rồi tiếng click khi bên kia gác máy. Đây không phải là lần đầu tiên Jesse doạ sẽ tự sát. Điện thoại rung lên lần thứ hai, “Pat, em có đó không?”

“Có Jesse. Em đây”

“Anh nói thật đó. Anh sẽ giết con chó, và rồi giết anh.” Lần thứ 2 có tiếng click trên điện thoại và rồi đường dây bị ngắt.

Có 2 tiếng súng nổ vang lên trong căn nhà. Pat ngồi dậy khỏi giường và mang vào váy ngủ. Khi nàng đang buộc dây váy thì Jesse xuất hiện tại cửa, 1 khẩu mạ crome 32 ly colt nằm gọn trong tay anh.

“Cecare chết rồi. Là lỗi của em nên con chó của anh mới chết. Đi với anh và mang theo Alexi.”

Patricia đứng hình hoảng hốt. Nàng bế con chó phốc màu trắng, Alexi lên tay và tin rằng tối đó nàng và con chó sẽ chết. Jesse đi loạng choạng, mắt nổi đỏ vì uống rượu. Chắc chắn rằng anh đang say mèm, nhưng vẫn đứng vững.

“Em đi với anh. Anh đã ở trong thư viện”, anh nói, và đi trước xuống lầu. Thư viện chiếm hết tầng 2. Có 1 cái ban công lớn ngay phía trước thư viện nhìn qua phòng khách lớn. Khi Jesse đi tới cửa thư viện và đi vào, Pat chạy thục mạng để cứu lấy mình xuống tầng dưới.

Traderviet.com