Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 118: Sự ra đi của một huyền thoại

Paul bước đến cánh cửa trong khi Harriet khoác lên mình chiếc áo khoác. Nàng vơ toàn bộ số túi giấy còn lại đựng tiền mặt và rời đi. Anh quan sát nàng đi thang máy riêng xuống chỗ tài xế đang đứng.

Sau này anh ước tính rằng nàng có khoảng 3 triệu đô tiền mặt và 1 triệu đô nữ trang – số tài sản được thừa kế của chàng trai. Số tiền đó chưa bao giờ được nhắc đến. Paul trải qua đêm đó, một mình tại căn hộ 12 phòng.

Buổi sáng hôm sau, ngày 29/11, khi Paul thức giấc khoảng 10 giờ, Harriet đã quay lại căn hộ.
“Chào buổi sáng,” nàng nói với Paul. “Cô đã nhắn với Jesse Jr, Alexander Moore, và Reverend Crossland để gặp nhau tại Campbell vào buổi trưa.” Paul chỉ nhìn vào nàng và gật đầu trong im lặng.

Từ Campbell họ lái xe thẳng đến Hartsdale, New York, tại đó họ bước vào 1 căn phòng nhỏ và cũ kỹ. Chiếc quan tài được tháo ra khỏi chiếc xe tang, được khiêng vào phòng và tựa vào một bức tường với những tấm rèm crepe đen từ sàn đến trần.

Reverend Edgar Crossland đứng cầm Kinh thánh trong tay, và nói một vài từ ngắn gọn trên chiếc quan tài. Paul và anh trai Jesse ngồi cạnh nhau bên cạnh quan tài trên ghế sắt. Bên kia họ là Harriet và Moore.

Khi Reverend Crossland xong việc, người phụ việc kéo lại rèm cửa từ sàn đến trần màu đen để lộ một cánh cửa lò sắt. Cánh cửa được mở ra, và ngọn lửa có thể được nhìn thấy rít lên bên trong. Hai cậu trai giật mình và nhìn nhau. Họ không biết phải mong đợi điều gì. Tất cả đều đứng dậy khi hai người phụ việc nắm chặt tay cầm và cuộn quan tài trên bánh xe băng tải qua cánh cửa mở vào ngọn lửa.

Khi quan tài chạm vào ngọn lửa, họ nghe thấy một tiếng huýt sáo lớn. Sau khi quan tài được đưa vào hoàn toàn bên trong, cánh cửa sắt bị đóng lại. Moore, Jesse và Paul chỉ đứng đó tê dại, ngơ ngác, im lặng. Con sói vĩ đại của phố Wall, cậu bé đào mỏ, đã mãi mãi ra đi. Ông chỉ mới tự sát buổi chiều hôm trước, và thi thể ông được hoả táng vào buổi trưa, chỉ có vẻn vẹn 4 người đến chia buồn với sự ra đi của ông.

Trở lại căn hộ trên Đại lộ Park một giờ sau, Harriet nói chuyện với Paul, “Đây Paul, lấy cái này.” Nàng đưa cho anh một tờ 20 đô. Anh ngồi sững sờ. “Mẹ con gọi từ Brooklyn và muốn con đến gặp bà ấy. Bà ấy muốn con ở lại với bà. Cô nghĩ đó là một ý tưởng hay, Paul.”

“Được rồi”, anh nói.

“Tốt. Chà, vậy là mọi việc đã được giải quyết. Frank đang ở tầng dưới chờ con.”

Nàng dắt anh ra cửa và nói lời tạm biệt. Anh đến trực tiếp gặp mẹ của mình, Dorothy, người đang đợi anh tại nhà nàng ở Brooklyn. Nàng đã không được mời đến đám tang, và không có ai khác được mời. Anh lặng lẽ bước vào vòng tay mẹ của mình. Họ đã khóc cùng nhau. Đó là những giọt nước mắt đầu tiên của anh.

Vào ngày 1 tháng 2 năm 1941, bất động sản của Livermore được xử lý; theo một báo cáo được công bố trên tờ New York Times. Harriet Metz Livermore là người thụ hưởng duy nhất. Tổng tài sản được định giá 10.000 đô la tài sản và 361,010 đô la nợ phải trả. Không có đề cập đến quỹ tín thác trị giá 1 triệu đô la của Livermore hay số tiền mà Harriet đã lấy từ khu nhà ở Đại lộ Park.

Paul tiếp tục hoàn thành việc học tại Hotchkiss. Sau đó, anh gia nhập Lực lượng Không quân Quân đội để phục vụ trong thời chiến. Anh nói tiếng Pháp hoàn hảo, vì vậy anh được giao nhiệm vụ huấn luyện phi công trong lực lượng không quân Pháp tự do để điều khiển những chiếc máy bay P-51 Mustang. Khi ra khỏi quân ngũ, anh được Harriet gọi đến để thăm. “Có một điều quan trọng”, cô nói với anh.

Khi anh đến, Harriet đề nghị để lại cho anh toàn bộ tài sản của cô nếu anh ở bên cô như một người bạn đồng hành. “Cô rất cô đơn” cô nói với anh.

Traderviet.com