Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 116: Chỉ còn là ký ức

Viên đạn xuyên qua não ông. Ông chết ngay tức khắc.

Vài phút sau, người trợ lý giám đốc khách sạn, Pattrick Murray, đang đi xung quanh trực vài vòng khi anh bước vào phòng thay đồ. Anh thấy Livermore ngồi im lặng trên chiếc ghế. Ban đầu anh nghĩ rằng không nên làm phiền ông, vì có thể Livermore đang ngồi ngủ. Rồi anh thấy vũng máu trên sàn và khẩu súng.

Anh chạy lại bàn tiếp tân và gọi cảnh sát. Tin tức lan nhanh như đám cháy. Các phóng viên và thợ chụp ảnh cho nhà báo tràn vào sảnh của khách sạn. 2 chiếc xe của đài phát thanh chạy vào cổng; hàng chục phóng viên chạy vào tác nghiệp khiến cho quang cảnh ngày càng hỗn loạn. Thanh tra Patrick J. Kenney, người đại diện lãnh đạo cho cuộc điều tra, cùng đến với Đại tá Edward Mullins trong 1 chiếc xe mui thường. Thanh tra Kenney, sau khi khảo sát hiện trường, đã điện thoại đến căn hộ của Livermore tại Đại lộ Park để thông báo cho Bà Livermore biết rằng chồng bà đã bắn vào đầu mình.

“Cái gì? Anh đang nói gì với tôi vậy? Ông ấy đã hơi bệnh gần đây. Có lẽ…”

“Tôi xin lỗi thưa bà, nhưng tôi e rằng chồng bà đã mất vì 1 viên đạn.”

Có 1 sự im lặng chết chóc ở phía bên kia đầu dây. Anh nghe 1 tiếng rơi trên sàn. Thanh tra Kenney là 1 điều tra viên thời vụ. Anh đã từng nghe người ta té xuống sàn trên điện thoại khi được thông báo tin tức. Anh gửi 1 chiếc xe đặc vụ tới căn hộ Livermore để đảm bảo rằng bà không sao.

Cảnh sát gọi điện cho Jesse Livermore Jr. để thông báo cho anh tin này. Anh đến bằng taxi vào 6:45, run rẩy và hoảng sợ. Anh đi cùng với Harry Edgar Dache, người quản gia lâu năm của Livermore. Xác của Livermore không được di chuyển. Jesse được cho vào căn phòng thay đồ. Anh đi đến cuối góc phòng nơi cha anh đã chết, khẩu súng vẫn nằm trên sàn giữa vũng máu. Anh nhận dạng xác chết và sụp xuống sàn, cuối cùng được đỡ lên bởi 1 viên cảnh sát và Dache.

Anh không chịu rời cái xác. Anh chờ tại sảnh cho tới khi thanh tra y tế Raymond O. Miles, đến vào lúc 9 giờ. Họ để cho cái xác không được chạm vào cho tới khi thanh tra y tế đến, kiểm tra hiện trường, và gỡ cái xác xuống. Thanh tra y tế xác nhận đây là 1 vụ tự sát.

Dache ngay lập tức thu xếp để dời cái xác sang nhà tang lễ Campbell tại đại lộ Madison và đường tám mươi mốt.

Cùng đêm đó vào 8:30, Paul Livermore đang học trong phòng riêng tại trường Hotchkiss ở Connecticut. Có tiếng gõ cửa, “Paul, thầy hiệu trưởng gọi mày đến phòng thầy”, 1 sinh viên gọi.

Paul đi dọc theo các hành lang dài đến văn phòng thầy hiệu trưởng. Anh gõ cửa. “Mời vào,” là tiếng trả lời.

Paul đứng trước mặt thầy hiệu trưởng. Anh mới 17 tuổi, gầy, 1 sinh viên và vận động viên giỏi, và đẹp trai như diễn viên điện ảnh như anh trai của anh. Sau này đúng là Paul đã trở thành diễn viên trong nhiều bộ phim và sê ri truyền hình. “Thưa thầy” anh nói.

“Cậu trai trẻ, ta e rằng ta có đôi điều cần nói với trò, và việc này không dễ dàng gì.” Ông đứng dậy từ chiếc bàn làm việc. “Ta rất tiếc khi phải thông báo với trò rằng cha trò đã tự giết ông ấy vào tối nay tại New York. Ông tự bắn vào đầu mình. Một chiếc xe và tài xế riêng đã được gửi đến từ New York để chở trò đến thành phố. Chiếc xe đang chờ ở ngoài.”

Paul đứng hình trong 1 giây và cảm thấy đau thắt, giống như bị đấm vào bụng vậy. Anh sụm đầu gối, chóng mặt. Anh cảm giác 1 cơn hoảng loạn đang trải qua. Anh nắm lấy cạnh bàn của thầy hiệu trưởng. Thầy đỡ anh và giúp anh đứng dậy. Thầy lấy cho anh cốc nước lạnh, và sau vài phút, thầy dìu anh tới chiếc xe Packard đang chờ trên đường. Tại đó Frank, người tài xế riêng, đang chờ anh. Frank dìu anh vào băng ghế sau.

Traderviet.com