Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 113: Sóng gió tạm qua

Khi được thẩm tra về việc liệu Dorothy có nói: “Tôi đã bắn con trai tôi! Tôi đã bắn con trai tôi.” hay không, người bác sỹ cấp cứu tại thời điểm đó trả lời rằng anh không thể nhớ được là nàng có nói vậy hay không.

Nhiều tháng sau, vào ngày 25/3, viên đạn nằm án ngữ tại xương sống của Jesse cuối cùng cũng được lấy ra tại Bệnh viện đại học y dược thành phố New York. Bác sỹ John Moorhead, trưởng khoa phẫu thuật của bệnh viện đã đích thân thực hiện cuộc phẫu thuật này. Nhưng Jesse sẽ phải luôn mang bên mình vết sẹoo sâu để lại sau phẫu thuật, và đó là tốt nhất mà các bác sỹ có thể làm cho anh. Anh cũng vì chính vì lý do này mà không được chấp thuậnn vào quân ngũ để tham gia thế chiến II.

Livermore được ban quyền chăm sóc và giám hộ cho cả 2 đứa con trai.

Vào năm 1935, Livermore đã chuyển đến khách sạn Sherry Nertherland tại đại lộ 5 chéo từ công viên trung tâm. Đây là khách sạn sang trọng dành cho một vài người giàu có nhất thế giới.

Livermore đã thuê hẳn nguyên 1 tầng phía trên. Căn hộ mới của Livermore cực kỳ rộng rãi, được bao gồm các đồ nội thất hảo hạng, ưa thích của Livermore và người vợ mới của anh. Có 1 nhà bếp, phòng khách, phòng ăn tối, nhiều nhà vệ sinh, và 2 phòng ngủ, bao gồm 1 phòng ngủ cho Paul khi anh về nhà nhưng cũng hiếm khi. Một người hầu cũng đến nấu ăn cho họ mỗi ngày, và luôn luôn có dịch vụ để cung cấp bất kỳ thứ gì họ muốn.

Paul sống chung với cha anh và Harriet khi anh không ở trường cấp 3 hay trại hè. Paul ghét việc sống ở đó và gọi người vợ mới của cha là “mụ phù thuỷ *** thoã”. Anh thấy sự tồn tại của nàng là 1 bóng đen trong ngôi nhà. Anh có thể cảm thấy sự căm ghét của nàng dành cho anh và anh trai của anh. Nàng thì lại muốn có được sự chú ý không thể chia tách được từ Livermore.

Một buổi chiều, anh đang chơi đá bóng tại sân bóng Hotchkiss, trường cấp ba của anh tại Lakeville thì 1 trong đám bạn tiến đến gần hỏi, “Paul, đó có phải là mẹ của mày đang lái xe không?” Thằng nhóc chỉ vào 1 chiếc Rolls màu đen, của cha Paul. Dorothy rất thường xuyên mượn chiếc Rolls của Livermore và tài xế riêng để đến thăm Paul.

Paul chạy đến, và bước xuống xe là Harriet, 1 sự ghé thăm đột ngột. Paul sợ hãi đến mức anh chạy vòng quanh sân bóng thẳng đến kí túc xá, la hét.

Sau đó cha anh gọi điện và bảo anh phải xin lỗi Harriet. Nhưng điều đó không dừng được nỗi sợ của anh dành cho người phụ nữ này. Nàng luôn muốn sở hữu cha anh và khăng khăng đòi gửi anh đến trại hè để nàng có thể ở thoải mái với Livermore tại căn hộ. Paul luôn phải đem chiếc lều trại từ trại hè về nhà để được tách biệt với Harriet. Anh cũng cần sự yên tĩnh mà không thể nào có được khi Harriet ở nhà.

Vào ngày 31/7/1936, Dorothy Livermore Longcope kiện Jesse Livermore tại 1 toà án New York. Nàng muốn được đền bù số tiền phải chi trả cho viện phí của Jesse sau khi vụ nổ súng xảy ra. Thẩm phán từ chối triển khai vụ kiện và khuyên Dorthy thực hiện các thủ tục pháp lý khác. Ông quẳng vụ này ra khỏi toà án. Livermore được thông báo về hành động này và chỉ biết lắc đầu trong kinh ngạc.

Khi Jesse hoàn toàn bình phục, Livermore gửi anh đến châu Âu để tham gia chuyến đi anh đã luôn ao ước.

Livermore thì ở nhà một mình.

Cuộc chiến tiếp theo của anh là với Dịch vụ doanh thu nội bộ, sau khi anh được thông báo hoá đơn tiền thuế lên tới $800,000. Anh thoả thuận và giải quyết hoá đơn này với dịch vụ trong cùng năm đó.

Vào mùa hè, anh đã sẵn sàng cho chuyến đi săn cá. Anh chọn chiếc Ranger, 1 chiếc tàu săn cá chuyên nghiệp. Vào 1 buổi chiều sớm, anh đánh tàu ra khơi tới vùng biển Long Island Sound, nơi nổi tiếng với những đàn cá kiếm to bự.

Traderviet.com