Jesse Livermore – Nhà giao dịch chứng khoán vĩ đại – Kỳ 105: Hố sâu của tuyệt vọng

Vào ngày 27/10/1933, 1 phiên toà dân sự do không thực hiện đúng nghĩa vụ được đề đơn tại toà án tối cao New York, người bị kiện là Livermore, nguyên đơn là Nadia Krasnova, 1 diễn viên xinh đẹp tuyệt trần, người đã là người tình trong 1 thời gian dài với Livermore. Nàng đòi $250.000.

Vụ kiện này khiến người vợ mới của anh, Harriet, rất buồn lòng vì nàng không hề hay biết về chuyện tình kéo dài này. Một cách tự nhiên, nàng là 1 phụ nữ ưa thích sở hữu và hay ghen. Sự xuất hiện 1 người phụ nữ khác này, người tình của chồng mới của nàng, đã dẫn tới 1 lổ hổng lớn trong cuộc hôn nhân. Họ cãi nhau gần như hàng ngày về chuyện tình của chồng nàng với Nadia. Harriet buộc anh phải thề rằng sẽ gọi cho nàng mỗi giờ đồng hồ trôi qua bất kể anh đang ở đâu, bất kể anh đang làm gì. “Anh đã phá lòng tin của tôi cho anh! Tôi ngờ rằng tôi không thể tha thứ cho anh nữa!”

Đây lại là 1 điều nữa không đi đúng quỹ đạo của nó trong cuộc đời của Livermore. Có lẽ câu hỏi lớn nhất là tại sao Livermore lại cần thêm 1 người tình nữa trong khi anh đã có 1 người vợ mới? Cuộc sống của anh còn thiếu thốn gì nữa chứ?

Cộng thêm, Livermore biết rằng anh đang đánh mất khả năng giao dịch của mình. Khả năng tập trung, kỷ luật, và năng lượng của anh đang dần biến mất. Niềm đam mê của anh dành cho thị trường đang bị phai nhạt dần, và anh không biết tại sao. Có phải do vụ li dị với Dorothy? Có phải do anh không được gặp con thường xuyên? Có phải do người vợ mới khiến tinh thần anh đi xuống? Có phải thành công trong vụ sụp đổ thị trường năm 1929 đã khiến niềm đam mê của anh tàn lụi? Có phải 1907 đang lặp lại chính nó, khi anh mất tất cả và phá sản? Những đám mây đen, sự tuyệt vọng, và sự trống rỗng từ đâu mà đến? Chúng luôn luôn từ đâu mà đến? Liệu không có gì làm cho linh hồn anh vui sướng? Cho anh niềm hạnh phúc và thoả mãn thực sự?

Vào ngày 19/12/1933, Livermore rơi vào cái hố sâu của tuyệt vọng và trầm cảm nặng nề nhất trong cuộc đời anh. Anh rời khỏi căn hộ anh đang sống tại 1100 đại lộ Park vào 3 giờ sáng và không về nhà. Harriet gọi cảnh sát: “Anh ấy thường gọi cho tôi cách mỗi giờ khi ra khỏi nhà, tôi sợ rằng có chuyện đã xảy ra với anh ấy.”

Một bức điện tín tuyệt mật đã được gửi vào 2:32 vào buổi sáng ngày 20/12 báo cáo rằng 1 nhà đầu tư nổi tiếng đã bị mất tích. Bức điện tín vô cùng ngắn gọn và không mô tả gì thêm trừ 1 cái tên Livermore và tuổi của anh, 56. Sau này cảnh sát được báo cáo lại rằng Livermore đã không đến đúng hẹn với 1 người bạn tại Waldorf Astoria buổi chiều hôm đó. Tài xế riêng của anh, nói với cảnh sát rằng Livermore đã nói lại với anh rằng tôi không cần anh nữa, và tự lái xe biến mất vào thành phố.

Tin này lan ra khắp các hành lang của phố Wall. Cảnh sát thành phố và bang được triệu tập đến để giải quyết vụ việc. Họ điều tra tất cả các khả năng khả thi: bệnh động kinh, tự sát, và bắt cóc. Họ chắc chắn rằng nếu đó là bắt cóc, họ sẽ nhận được 1 tin tống tiền. Khả năng bắt cóc đã khiến FBI phải vào cuộc.

Luật sư của Livermore, James O’Gorman, nói với báo chí. “Tôi đang thực hiện việc điều tra của riêng tôi, và tôi cược rằng ngài Livermore sẽ quay trở lại trong vòng 24 giờ đồng hồ.”

6:15 tối thứ tư, Livermore quay trở về căn hộ riêng của anh theo lối đi riêng. Các phóng viên tập trung rất đông tại lối đi này. Livermore đi vượt qua họ mà không nói gì và đi thẳng về hướng căn hộ. Có vài thám tử ở bên trong đang nói chuyện với Harriet.

Anh trông xanh xao và yếu ớt, run rẩy. Anh ngồi xuống và nói chuyện với họ, “tôi vừa thấy những người bên ngoài và nhận ra rằng mọi người đang tìm tôi.”

“Anh đã ở đâu?” Harriet hỏi. “Em đã lo lắng và phát hoảng vì anh. Em nghĩ rằng anh đã bị bắt cóc.”

Traderviet.com